Chương 1
Văn án
Văn án
Đời trước Lâm Ngạn Doanh luôn hận anh, hận anh làm nhục cô, giam cầm cô, hại cô đến chết cũng không gặp lại được bố mẹ và anh trai. Đến khi anh buông tha cô, cho cô tìm nam thần trong lòng mình cô mới biết người mình luôn yêu thầm bắt tay với bạn thân cô hãm hại gia đình cô, âm mưu hại chết cô. Khoảnh khắc trước cái chết cô lơ lửng giữa không trung bỗng thấy thân mình được ôm chặt lấy, anh bên cạnh cô, ôm siết cô thủ thỉ
"Doanh nhi, tha lỗi cho anh"
Kiếp này, cô sống lại bên anh, người cô luôn câm hận đời trước, anh vẫn còn sống, tra nam tiện nữ hãy đợi đó. Lâm Ngạn Doanh từ cô vợ luôn hận chồng nhốt mình trong căn phòng tối kiếp này luôn không mỏi miệng mà làm nũng " Chồng ơi, chồng à, anh đâu rồi Huhú
Sự thật
Lâm Ngạn Doanh đứng trước cửa phòng 304 khách sạn Lăng Thành mặc dù được cách âm rất tốt nhưng cũng không che nổi tiếng rên rỉ dơ bẩn, giọng nũng nịu gọi
"Bách Duật, a...ưm...ưm em yêu anh".
Giọng nói ấy cô rất quen thuộc, giọng nói cô đã từng nghe hơn 7 năm cấp 3 đến nay. Cô cầm trong tay chìa khóa, phân vân có nên vào hay không, do dự một lúc lâu cô vẫn ghim chìa khóa vào ổ khóa cửa khách sạn.
"Cạch" cửa mở đôi nam nữ trên giường như điện giật vội kéo chăn che phủ thân thể trần như nhộng. Bách Duật gân trán giựt giựt, hận không thể giết chết kẻ phá hoại chuyện tốt của mình
"Kẻ nào dám phá ông đây đang..." hắn im bật khi nhìn thấy thân ảnh cô đứng như trời trồng. Cô im lặng, không động đậy cũng không quát tháo, cô lặng im đứng nhìn người đàn ông cô hằng mong nhớ, người mà cô từng vì hắn mà cắt cổ tay tự vẫn cũng muốn đi tìm hắn khi nghe hắn gặp tai nạn giờ đây đang nằm trên giường cùng với bạn thân duy nhất của cô. Trái ngược với Ngạn Doanh, Bách Duật không hề thất thần, sau ba giây định thần hắn thần không biết quỷ không hay lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đưa vào trong chăn, nhân lúc cô thất thần gửi đi một tin nhắn.
Sở Oanh Oanh chẳng mấy bất ngờ khi cô xuất hiện ở đây, vì vốn dĩ cô ta là người đứng sau cho người dẫn dụ Lâm Ngạn Doanh đến, cô ta muốn nhanh chóng cho cô chết tâm, điên cuồng gào thét để Bách Duật chán ghét cô, cô ta có thể quang minh chính đại trở thành người phụ nữ của hắn, trở thành Bách phu nhân của tập đoàn Lâm Bách, à không sau này cô ta sẽ cố mang thai đứa con của Bách Duật, bắt hắn ta phải sửa tên Lâm Bách thành Bách Sở. Để công sức cả đời của nhà họ Lâm, tập đoàn Lâm thị tan biến, để Lâm Ngạn Doanh phải trở thành đứa nghèo hèn, nhơ nhuốt để cô ta chà đạp. Nhưng vẫn có Bách Duật ở đây cô ta phải diễn vở kịch cuối cùng này
" Ngạn Doanh, sao cậu lại ở đây, mình... mình và A Duật không như cậu nghĩ đâú.1
Lâm Ngạn Doanh tuy sinh ra trong gia đình giàu có, được cha mẹ thương yêu nhưng cô không hề nhu nhược, không mất khống chế mà gào thét. Khi một cô gái đang gào thét, tức là họ còn lưu luyến, đang giãy dụa, khi cô gái ấy im lặng, hãy cảm nhận bằng trái tim, chỉ có thể thông qua nó để nghe thấy tiếng vỡ vụn, tiếng vỡ của trái tim của tình yêu chân thật. Nhưng sự trấn tĩnh của cô vốn dĩ không đấu lại tên Bách Duật này, đang định bước đến cửa phòng bổng mở toang
" ầm" cửa phòng bị đá văng, cánh cửa gỗ được sơn sắc sảo của khách sạn bị đập mạnh vào tường, hai thân hình thô kệch vạm vỡ, mang theo mùi mồ hôi khó gửi xông đến túm lấy hai tai cô, quật ngược ra saụ Cô thất kinh
"buông ra, buông tôi ra, các người là ai"