⬅ Trước Tiếp ➡

"Ây nha đừng vậy mà, tan làm anh có rảnh không, chúng ta cùng nhau đi ăn tối được không" Không thể lộ liễu chuyện đã biết trước tất cả nhưng cũng không thể không tìm cách đối phó với đám côn đồ tên Bách Duật thuê tới, cô nhớ không lầm lúc đó chỉ có hai tên, vì tên Bách Duật tối qua vừa đến họp đêm nên chẳng còn bao nhiêu tiền mà thuê nhiềụ
Cho dù có hai mươi tên đi nữa Hàn Phong nhà cô cũng sẽ không ngán, vốn dĩ anh không chỉ là thiếu gia của nhà họ Hàn, tổng giám đốc Hàn thị mà trong bóng tối anh còn là lão đại của Hắc Long. Vì có gốc quân đội nên việc này chưa thể bại lộ, nếu không ông cụ Hàn sẽ tức chết mất. Cô không rõ anh nắm quyền Hắc Long khi nào, cô chỉ nhớ anh đã nhốt cô vào phòng anh ở tổng bộ Hắc Long nên không ai tìm được cô cả.
"Được, anh sẽ đến đón em" Đang nghĩ lí do hợp lí để đến cứu cô thì cô đưa ra chủ ý này, rất phù hợp.
"Doanh Doanh, cậu đang nhắn tin với ai thế, ăn cơm thôi" Sở Oanh Oanh cất giọng dịu dàng làm thất tỉnh Ngạn Doanh đang đắm chìm trong thế giới hai người.
"À, là gia đình mình".
"Tan học tớ chờ cậu, mình thật sự có nỗi khổ, gia đình mình thiếu nợ đám côn đồ đó, bọn chúng cứ đến tìm mình nên mình mới nhờ cậu giúp".
"Không phải chỉ trả nợ là xong sao, mình trả thay cậụ" Và đó là câu trả lời của kiếp trước
"Cậu cũng mặc đồ hiệu nhiều thế sao không bán trả nợ đi" Kiếp này khác nhé.
"Mình..." Sắc mặt cô ta liền tái mét, ánh mắt xẹt qua tia câm hận.
"Thôi được rồi, đi thì đi". Chơi chưa đủ mà, không cần vạch mặt sớm vậy.
"Cảm ơn cậú Tưởng hôm nay cô ta bỗng thông minh hơn nào ngờ vẫn là con ngốc bị cô ta dắt mũi đấy thôi.
Hai tên côn đồ
Sống lại Lâm Ngạn Doanh thật sự quyết tâm học thật tốt. Mặc dù công ty đã có anh trai gánh vác nhưng cô vẫn không yên tâm, nếu bản thân ngu dốt thực sự sẽ gây bất lợi cho gia đình và cả Hàn Phong.
Từng chương từng chương giảng viên dạy cô tỉ mỉ chép lại những mục quan trọng, ghi chú, đánh dấu đầy cả quyển ghi chép. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ cô đang vẽ vời vì Lâm Ngạn Doanh trước kia chả học hành gì cả, trên lớp chỉ suốt ngày vẽ vời hay nhắn tin với bạn. Sở Oanh Oanh cũng chẳng cần học hành hay giả vờ trước mắt giảng viên, chỉ cần Bách Duật cướp được Lâm thị thì cô ta chỉ cần làm hào môn phu nhân an nhàn vui sướng.
Tiếng chuông vang lên kết thúc buổi học chiều, các sinh viên ùa nhau chanh chóng ra về. Sở Oanh Oanh thân thiết kéo tay Lâm Ngạn Doanh đi hướng ngược lại, đi về phía cổng sau trường đại học. Mặc dù ở vùng đô thị nhưng diện tích của trường rất lớn, khi xây dựng đã chọn khu đất mặt trước hướng vào đô thị, mặt sau hướng vào vùng khá vắng vẻ. Hai người càng đi đường càng vắng, trời cũng sắp sập tối, vì để an toàn nên Bách Duật chọn con hẻm vắng ở cuối đường làm địa điểm. Cũng may Lâm Ngạn Doanh không sinh nghi nên Sở Oanh Oanh trên đường rất đắc ý.
"Bọn họ đâu rồi." Mặc dù đã biết rõ chỗ nhưng cô vẫn hỏi cho có lệ.
"Sắp đến rồi, cậu khát không, uống nước đi." Cô ta lôi trong balo ra một chai nước, mở nắp sẵn đưa cho Lâm Ngạn Doanh.
"Không cần, mình không khát." Nước sao, chẳng phải trong chai nước này có thành phần thuốc mê hay sao. Thật ra cô cũng không phải yếu đuối đến nỗi không chạy kịp, bởi vì trúng thuốc nên chạy vài bước đã bị đám côn đồ bắt lại. Kiếp trước cô chỉ nghĩ mình bị hạ huyết áp hay hoảng sợ thôi, cô chưa từng nghi ngờ người từng là bạn thân nhất này. "


⬅ Trước Tiếp ➡