Chương 17
"Sở Oanh Oanh"
"A" Sở Oanh Oanh thất thần nhưng không lâu sau lain hiện tia ghen ghét. Dựa vào đâu mà cô cái gì cũng hơn cô ta, gương mặt không trang điểm cũng đẹp như vậy, có một ngày cô ta nhất định phải rạch nát nó, nhưng nhanh chóng liền đổi thái độ.
"Doanh Doanh, cậu đến rồi sao, nào ngồi đi, hôm nay trông cậu thật khác" Thấy cô, cô ta liền đổi gương mặt đang khinh bỉ liếc nhìn xung quanh bằng nụ cười giả tạo và ân cần.
"Hôm nay mình không khỏe, khụ khụ, hình như là cảm nặng rồi, cậu mau tìm chỗ khác ngồi đi, nếu lây cho cậu thì phải thế nàó. Nói rồi cô ho mạnh hơn về phía Sở Oanh Oanh, văng cả bước bọt vào người cô ta.
"Cậu bị sao vậy, mình đi ngay" Ghét bỏ gần chết nhưng cô ta vẫn tỏ ra quan tâm. Tiếng chuông vào học vang lên, 3 tiếng đầu là giờ dạy về thống kế, Lâm Ngạn Doanh nhớ lúc trước cô tệ nhất là phần này, đúng lúc từ hôm nay có thể bắt đầu học hành lại đàng hoàng. Cô cẩn thận lấy sổ ghi chép, sách và bút ra, chăm chú nghe giảng từ đầu đến cuối buổi học mặc kệ ánh mắt ghen ghét và khinh bỉ của Sở Oanh Oanh.
Bán đồ HIỆU TRẢ NỢ
Buổi học cuối cùng cũng xong, cô thu dọn sách vở vào túi chuẩn bị đến nhà ăn dùng bữa.
"Doanh Doanh, Doanh Doanh" Sở Oanh Oanh kêu gọi cô lại.
"Có chuyện gì?" Mặc dù vô cùng khó chịu nhưng vẫn phải kìm chế, nếu không lại khiến ả sinh nghi.1
"Học xong cậu rảnh chứ, đi với mình một nơi được không"
Khoan khoan, kịch bản này rất quen, nghĩ một chút, Ngạn Doanh cuối cùng cũng nhớ ra. Sở Oanh Oanh sẽ dẫn cô đến hẻm vắng, gặp côn đồ, anh hùng cứu mỹ nhân. Càng quan trọng hơn là nhờ lần này mà kiếp trước cô dám dọa tự tử để xin cha và anh đầu tư cho nhà họ Bách để trả ơn.
Lại tới lại tới rồi đấy à, nhưng mà chưa vào hang cọp sao bắt được cọp con, vả lại trò chơi này cũng rất vui.
"Được thôi" cô thoải mái đồng ý.
"Cảm ơn cậu, chúng ta đi ăn nào, nghe nói nhà ăn hôm nay có món vịt tiềm." Sở Oanh Oanh giả vờ thân thiết ôm tay cô kéo đi. Lâm Ngạn Doanh thầm than "Bữa cơm hôm nay lại phải gáng nuốt rồi, nhìn mặt cô ta sao mà ăn được chứ, thật mất khẩu vị, à mà cô ra quên chuyện bị cảm sao?".
"Được, chúng ta đi thôi".
Chẳng nói rõ là đi đâu, kiếp trước cũng như bây giờ cô đều chấp nhận, chẳng qua bây giờ cô đã trở thành người chết một lần. Lời nói, hành động của cô ta và Bách Duật chứa rất nhiều sơ hở nhưng cô vẫn không nhận ra, thế mới thấy cô đã từng ngu ngốc nhường nào. Lúc Sở Oanh Oanh và Lâm Ngạn Doanh đến sinh viên đã tản bớt, Sở Oanh Oanh giả vờ nhiệt tình đi lấy cơm cho cô, cô ta sắp lấy được giải ảnh hậu rồi, chúc mừng.
"Đang làm gì, em ăn cơm chưa" Đang ngồi đợi thì điện thoại báo tin nhắn, màn hình hiện lên hai chữ "bảo bối" chói mắt. Sau ngày Hàn Phong ở nhà cô, cô đã đổi tên này cho danh bạ điện thoại anh, bây giờ nhìn vào màn hình cô thấy thật ấm áp.
Lúc trước màn hình tin nhắn của cô và anh chỉ tập trung tin nhắn ở bên trái bởi vì anh nhắn cho cô rất nhiều trong suốt hai năm nhưng cô không hề trả lời anh, cô nhất định kiếp này sẽ hảo hảo bù đắp cho anh.
"Em đang ăn ở nhà ăn của trường, anh ăn hay chưa" Cô nhắn lại.
"Anh ăn rồi, nhưng Doanh nhi không ăn cùng anh, không có khẩu vị như hôm mới về nước".