Chương 25
nhaụ Nhưng chẳng biết từ lúc nào, hắn đã buông xuống phòng bị, sẽ vì Lý Đàn mặt dày vô sỉ mà tức giận, sẽ bị suy nghĩ hão huyền của nàng mà không thể tưởng tượng được, cũng sẽ bị sự dịu dàng ngẫu nhiên của nàng mê hoặc, bị nàng sai khiến đến vòng quanh.
Lý Đàn sẽ không dịu dàng mà dỗ hắn chìm vào giấc ngủ, nhưng lúc hắn giật mình tỉnh dậy vào nửa đêm, nàng sẽ đuổi hắn đi đánh quyền dưới ánh trăng, lại đi chẻ củi, gánh nước, nhóm lửa, quét dọn, mãi cho đến khi hắn kiệt sức mới không còn tâm tư dư thừa nữa.
Lý Đàn có đồ ăn ngon sẽ không vội vàng đưa hắn, nếu được đồ ăn ngon, thậm chí còn giấu đi không cho hắn thấy, nhưng cũng là nàng nhiều lần bán trang sức mang vào cung thành tiền, mới có thể để hắn không đến mức chịu lạnh chịu đói.
Lý Đàn cũng chưa từng nói với hắn mấy lời mềm mỏng, ngay cả mấy việc vặt vãnh nàng vốn phải làm cũng giao tất cả cho hắn, nhưng cũng vừa oán trách hắn lớn quá nhanh tốn vải vóc, vừa vì hắn may xiêm y, cho dù lúc nào làm cũng khó coi như vậy.
Lý Đàn như vậy, hắn không có cách nào coi nàng là mẫu thân, cũng không muốn coi nàng như tỷ tỷ, càng đừng nói đến trưởng bối, Lý Đàn ở trong lòng hắn, mãi là một nữ nhân, nữ nhân xấu xa nhất trên đời này, cũng là nữ nhân khiến hắn không thể bỏ được nhất.
Yêu nàng đến nhường nào, hắn biết, hắn cực kỳ rõ ràng.
Hắn nhìn Lý Đàn bên cạnh giật dây Nguyệt Yến rót rượu cho hắn, rõ ràng là muốn chuốc say hắn nhưng bản thân lại buông thả uống nhiềụ Rõ ràng tửu lượng không được tốt, lại thích uống rượu nhất, trong chốc lát đôi mắt say mê, long lanh đau buồn, trên mặt hiện lên sắc sen hồng, đuôi mắt đỏ ửng, trực tiếp choáng váng đến đầy sao.
Dáng vẻ thế này, kêu hắn làm sao coi nàng như mẫu thân, làm sao buông tay được.
Hắn chỉ muốn bắt lấy nàng, xé y phục của nàng, dùng môi lưỡi thưởng thức mỗi một nơi trên cơ thể nàng, lại đâm xuyên nàng, thương tổn nàng, khiến nàng trong lúc say nỉ non tên của mình, thét chói tai lên cao trào.
Cảm giác chếnh choáng phóng đại vọng tưởng của hắn, hắn chỉ có thể chà sát đầu ngón tay, hồi tưởng lại sự trơn mịn của đôi tay mềm mại từng cảm nhận trước kia.
Ánh mắt Hoàng đế sâu thẳm, nhưng Lý Đàn không hề hay biết, nàng nửa thật nửa giả mà say, mượn cơ hội nói ra những lời kịch đã chuẩn bị tốt.
"Khi còn bé, Hoàng đế từng bị những tin đồn trong cung vây quanh, tương truyền trước khi mẫu phi người đi, đã từng khóc lóc đẫm máu và nước mắt "Ta cùng Quý phi có thù, oán hận phó phai", từ đây cũng thành tâm bệnh của người." Hoàng đế không ngờ nàng đột nhiên nói về chuyện này, khóe mắt giật giật, "Mẫu hậu chưa bao giờ nói với trẫm những chuyện này, bất kể là trẫm truy hỏi thế nào." "Ai gia cùng mẫu phi của Hoàng đế có giao tình, trước khi nàng ấy đi ta đã từng đích thân đến thăm nàng ấy, mẫu phi người tuy khổ nhưng chưa từng hy vọng Hoàng đế báo thù cho nàng ấy, chỉ hy vọng Hoàng đế sống sót trong cái thâm cung này, bình an trưởng thành, lấy vợ sinh con, sống ngày tháng của chính mình." Lý Đàn thâm tình nhìn về phía Hoàng đế, "Ngày đó ta đã đáp ứng với mẫu phi Hoàng đế, nếu như có thể, sẽ bảo vệ Hoàng đế chu toàn, càng phải nhìn Hoàng