Chương 24
lòng từ ái, sao trẫm có thể không biết, hà tất phải dùng nhiều trình tự rườm rà như vậy, uổng phí gây tổn hại tình cảm mẹ con." Dứt lời, Hoàng đế ngửa đầu uống chén rượụ Lý Đàn còn đang cân nhắc ý tứ trong lời nói của hắn, nhưng Hoàng đế đã một chén rồi một chén bắt đầu ra sức uống, Lý Đàn vội vàng đuổi theo, trong miệng còn không ngừng nói những chuyện thú vị khi còn nhỏ của hai người.
"Hoàng đế khi con nhỏ trông trắng trẻo đáng yêu, ai thấy cũng không khỏi thành thật tán thưởng một tiếng thông minh xinh xắn." Ai dám khen ngợi chứ, lúc đó thế lực của Quý phi lớn, hậu cung đều ở trong tay nàng ta, nhìn thấy con nối dõi trong cung hận không thể nhai xương cắn thịt, những người kia nịnh cao đạp thấp, nào có ai dám khen ngợi nửa phần.
"Lúc đó ai gia dạy Hoàng đế học chữ luyện võ, Hoàng đế đều thuận buồm xuôi gió, ai gia đã biết tương lai Hoàng đế nhất định không phải vật trong ao 1 ." 1 Thành ngữ chỉ người không có tham vọng.
Có phải hay không, nàng cũng không biết, lúc đó dạy hắn, cũng chẳng qua là kiếm sống trong khó khăn, mà còn phải đề phòng ác ý của Quý phi, cho nên mọi chuyện đều phải tự mình động thủ.
Quý phi hướng Phật, bản thân lại không muốn động tay, chuyên lệnh cho cung nhân thay mình chép kinh, nàng và Nguyệt Yến muốn giao một đống kinh văn lên trên, tay đều sắp đứt mất, dạy tiểu Hoàng đế thật tốt, mới bảo hắn viết thay được.
Về phần tập võ, nàng cũng không phải cao thủ trong đó, chỉ hy vọng hắn lấy việc này để rèn luyện thân thể khỏe mạnh, những công việc nặng nhọc có thể thay nàng gánh vác vài phần, không đến mức để nàng mệt mỏi gãy eo.
Lúc ấy ngay cả may áo thêu thùa cũng muốn chia sẻ với hắn, dụ dỗ mấy lần, nếu như không phải tiểu Hoàng đế thật sự thề sống thề chết không theo, nàng cũng sẽ không vất vả may vá nhiều năm như vậy.
Hoàng đế nhìn nàng nói đến đúng lý hợp tình, dáng vẻ nhớ lại ký ức đắng cay ngọt bùi, mẫu tử tình thâm, hoàn toàn không tự cảm thấy là bóc lột lao động trẻ em, trong lòng không khỏi cười thầm, từ trước đến nay nàng là kiểu người lười nhác, cố tình gây sự, nếu như chiếm được một phần lý, vậy càng muốn người ta trả lại mười phần.
Vô lại như vậy, sao lại vào được trong cốt tủy hắn, chiếm lấy tinh thần hắn.
Thật sự là hoang đường đến cực điểm.
Hoàng đế dùng rượu đè nén sự đắng chát dâng lên trong cổ họng, nói "Mẫu hậu đối xử tốt với trẫm, trẫm đều biết, trẫm có thể có ngày hôm nay đều do mẫu hậu dốc lòng chăm sóc." Sao hắn có thể không biết, mình yêu thương nàng đến nhường nào.
Thâm cung đơn độc khổ sở, hắn đã mất mẫu phi, vốn đã nhận hết khinh thường, trong cung con nối dõi chết yểu nhiều, cho dù hắn còn nhỏ cũng biết trong đó có điểm kỳ quái.
Ngày ngày hắn không được yên giấc, luôn bừng tỉnh trong đêm, khi thì mơ thấy Quý phi phái người ra tay, hắn giống như tam ca miệng sùi bọt mép, chết trong đống nôn mửa của mình, khi thì mơ thấy mẫu phi đã mất, mặt đầy máu tươi khóc lóc nỉ non về phía hắn, một người khiến hắn đau đớn, một người khiến hắn hổ thẹn, giày vò hắn ngày đêm bất an.
Mãi cho đến khi nàng đến bên cạnh hắn, ngay từ đầu hai người nhiều nhất cũng chỉ là ôm nhau sưởi ấm, lợi dụng lẫn