Chương 2
nhiệm của một Thái hậu, kiên nhẫn làm bạn với hắn, dạy dỗ hắn, có một khoảng thời gian đến nỗi gần như nàng sắp ở luôn tại Khánh Nguyên Điện.
Cứ như vậy, điều này nhìn qua có hơi kỳ quái với đôi mẫu tử nửa vời, nhưng họ đã thật sự sống nương tựa vào nhau, cùng nhau trải qua quãng thời gian mấy năm, hiện giờ, toàn bộ triều Tề đều biết, đây là một đôi mẹ hiền con hiếu điển hình.
Mà giờ đây, tiểu Hoàng đế đã trưởng thành, đôi cánh của hắn đã dần lớn mạnh, bắt đầu lộ ra nanh vuốt sắc nhọn.
Chẳng những muốn thu lại quyền quyết định ở trong tay quần thần đã quen có tiếng nói, giữa Thái hậu đã từng buông rèm chấp chính dường như cũng có lục đục không nhìn thấy dưới lớp vỏ bọc hài hòa.
Sự lục đục này tựa như một vách ngăn nhìn không thấu, sự ngăn cách xấu hổ này đối với mẫu tử đã từng thân thiết gắn bó, thấy được, sờ được, nhưng tránh không thoát.
Hai người tựa như đều có chút ngầm hiểu ý nhau, đôi bên trốn tránh, mặc cho sự xa lạ này giống như tảng băng mùa đông lưu lại, chặn ngang giữa hai người.
Nguyệt Yến lại xem không hiểu mạch nước ngầm này, nàng ấy chỉ biết hai vị chủ tử này luôn là thân thiết nhất trong cung, hiện giờ hai người náo loạn xích mích, khiến bọn họ cũng không dám lớn tiếng thở mạnh.
Chỉ hy vọng cầu được hai vị sớm ngày xóa bỏ hiềm khích, quay về ngày tháng an lành ban đầu, bọn họ làm nô tì cũng có thể sống tốt thở đềụ Lúc Lý Đàn đến Khánh Nguyên Điện, sắc trời đã hơi tối, mặc dù là mùa xuân nhưng ngày vẫn quá ngắn.
Có điều nàng không khỏi âm thầm vui mừng, trong điện chưa đốt nến, mà ánh sáng lờ mờ nghiêng nghiêng xuyên đến một nửa khuôn mặt của vị Hoàng đế địa vị cao, khiến nàng giảm bớt thời gian phỏng đoán suy nghĩ của tiểu Hoàng đế.
Nghĩ đến ba từ tiểu Hoàng đế này, nàng không chỉ có chút buồn cười, hiện giờ người ngồi trên ghế, nào còn là đứa trẻ nắm góc áo của nàng như trước đây, khăng khăng muốn gọi nàng hai tiếng "tỷ tỷ", hắn của hiện tại, ngay cả Lý Đàn cũng nhìn không ra.
"Sao mẫu hậu lại qua đây?" Vào lúc nàng có chút xuất thần, Hoàng đế đã bước xuống bậc thềm đi nghênh đón nàng, Lý Đàn cũng xốc lại tinh thần, không trầm mê trong nhớ nhung về đứa trẻ ở quá khứ nữa, chuyên tâm đi ứng phó với bệ hạ có nanh vuốt sắc bén hiện giờ.
"Nhiều ngày chưa gặp, ai gia đến thăm bệ hạ." "Mẫu hậu từ ái, vừa hay, sự vụ hôm nay của trẫm đã xong, cùng dùng cơm với mẫu hậu đi." Sau khi Hoàng đế đỡ nàng ngồi xuống thì trở lại trước bàn, thu dọn cuộn tấu chương, sai người nâng toàn bộ công văn ra ngoài.
Lý Đàn chỉ làm như không nghe thấy, nhìn thức ăn như dòng chảy từng món được bưng lên, chuyên tâm nhìn thức ăn ngon.
"Nghe nói đã nhiều ngày hoàng đế chuyên tâm quốc sự, cũng chưa từng nghỉ ngơi thật tốt?" "Những kẻ phiền phức đó lại đi nhiều lời với mẫu thân phải không, trẫm không sao, còn ứng phó được, ngược lại là mẫu hậu, dường như gần đây tinh thần người có chút không được tốt, có phải có chỗ nào không ổn không." "Hoàng đế lo xa rồi, quốc sự quan trọng, ai gia nào có không ổn, chẳng qua là lớn tuổi rồi, có chút xuân khốn 1 mà thôi." 1 Khi khí hậu ấm dần lên, con người sẽ cảm thấy buồn ngủ, mệt mỏi và uể oải, gọi là buồn