Tiếp ➡

Chương 1 Nguyên Xương năm thứ năm, mùa xuân.
Trời dần trở nên ấm áp, nhưng cái lạnh trong nội thành vẫn quẩn quanh chưa tan hết, ẩn náu trong khe bùn dưới gạch xanh, không khí chực chờ nương theo mặt đất xông vào trong cổ áo bạch kim của người nọ, chui thẳng vào bên trong sống lưng của người đó.
Lý Đàn khẽ thở một hơi ra phía bên ngoài điện, trong không khí vẫn có thể nhìn thấy chút sương trắng loáng thoáng, nhưng còn chưa thấy rõ đã bị cơn gió lành lạnh thổi đi.
"Vẫn lạnh như vậy sao?" Nàng thuận miệng hỏi.
"Hồi thái hậu, hiện giờ vừa mới lập xuân, hôm nay còn lạnh, người nhìn tảng băng kia chẳng những không tan mà còn càng đông cứng hơn." Tuy Nguyệt Yến biết Lý Đàn chỉ nói một mình nhưng thân làm người hầu như các nàng lại không thể để lời độc thoại rơi vào khoảng không, rơi xuống mặt đất, cho nên cẩn thận tiếp lời nàng.
Dường như Lý Đàn cũng không nghe vào, qua hồi lâu, mới chậm rãi đáp "Quả thật là còn lạnh." Nguyệt Yến không rõ vì sao đột nhiên Lý Đàn lại quan tâm tới thời tiết, nhưng nàng biết nên làm gì để giải đáp nghi ngờ của Lý Đàn.
Khoảng thời gian này dường như Thái hậu luôn có chút mệt mỏi, mặc dù tính cách người vốn lười biếng, nhưng trước kia luôn có thể tìm cho mình những thú vui nho nhỏ để giết thời gian, một khi tiến vào thế giới của mình thì không cách nào thoát ra được, mà gần đây bất kể trò chơi mới lạ thế nào cũng khó khiến mặt Thái hậu giãn ra một chút.
Nhưng mọi việc luôn có ngoại lệ, mà người kia vĩnh viễn là ngoại lệ, bất kể Lý Đàn lười biếng lạnh nhạt thế nào nhưng luôn không bỏ được người kia, quan tâm người kia.
Dẫu sao, từ khi Nguyên Xương bắt đầu, hai người đã là một đôi mẫu tử vui buồn có nhau và cực kỳ tôn quý trên đời này.
"Thời tiết thế này, rất dễ dàng sinh bệnh, những ngày gần đây quốc sự phiền phức, nghe Khánh Nguyên Điện bên kia hồi báo, Hoàng thượng chịu đựng mấy ngày, dựa vào trà sâm kéo tinh thần, cứ như vậy cơ thể không chịu được nữa, hay là Thái hậu đi nhìn thử xem?" Lý Đàn nghe xong lời này có hơi sững sờ, một lát sau, khẽ thở phào, "Bãi giá Khánh Nguyên Điện." "Vâng." Nguyệt Yến đứng bên cạnh Lý Đàn lui xuống ba bước, cười thầm đáp lại.
Lý Đàn đã bao nhiêu ngày chưa từng đặt chân đến Khánh Nguyên Điện rồi, trước đây dường như nàng là khách quen của nơi này, đặc biệt là khoảng thời gian ban đầu Hoàng đế mới đăng cơ, còn chưa thích ứng được với ngôn từ như đao kiếm trên triều đình, đối với chuyện quốc sự đột nhiên như núi nghiêng mình ập xuống này, người còn trẻ như hắn cũng lực bất tòng tâm.
Nhất là khi hắn vừa mới từ Thiên Điện quanh năm u ám ẩm ướt, thoáng cái chuyển đến Khánh Nguyên Điện cao quý rộng lớn nhất, những người trước kia chưa từng nhìn đến hắn, đều tha thiết lộ ra vẻ tươi cười đầy mặt, tựa như trên đời này là người trung thành nhất của hắn, vây quanh nguyện thịt nát xương tan.
Lúc ấy Hoàng đế chỉ có 13 tuổi, cực kỳ chán ghét việc đi đến chỗ nào cũng trốn không thoát những khuôn mặt nịnh nọt.
Dưới những khuôn mặt hắn chán ghét, có ý đồ muốn coi hắn như trẻ con đùa giỡn thao túng, sự ấm áp của Lý Đàn trở thành lối ra duy nhất của hắn.
Thậm chí hắn còn dính nàng hơn so với trước lúc đăng cơ, mà Lý Đàn cũng đảm đương trách


Tiếp ➡