⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói đàn ông thanh lãnh dễ nghe lại vang lên ở bên ta, Tô Hình đột nhiên lui về phía sau một bước, từ khi nào bọn họ đứng gần như vậy.
“Cô quá khẩn trương, cô phải học được cách thả lỏng thân thể.”
Người đàn ông vươn tay, nâng cằm cô, một gương mặt đẹp đột nhiên phóng đại trước mặt cô, Tô Hình rất muốn lui về phía sau, nhưng phía sau là cửa thang máy đóng chặt, cô đã không còn đường lui.
“Xin hỏi, đây là chỗ nào?” Hơi thở đàn ông nồng đậm tràn vào xoang mũi, hai cánh tay nhỏ của Tô Hình chống trước ngực hắn, cố gắng đem khoảng cách hai người đẩy ra xa.
Anh cười khẽ vài tiếng, tựa như vì hành động của cô mà cảm thấy buồn cười.
“Nơi này, là tiểu thế giới.”
“Tiểu thế giới?” Tô Hình nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.
Người đàn ông gật gật đầu, một bàn tay to từ cằm chậm rãi lướt đến cổ cô, Tô Hình hơi ngứa run run người, vừa định cự tuyệt hành động của anh ta, lại bị lời nói kế tiếp của anh kế tiếp làm cả kinh rớt đầu lưỡi.
“Nơi này là thiên đường của đàn ông và phụ nữ, cũng là địa ngục. Cô cần tiếp nhận từng đợt thi đấu truyền hình trực tiếp, chỉ có vượt qua, cô mới có cơ hội sống sót. Đương nhiên, nếu cô bất hạnh thất bại…” Anh tiến đến Tô Hình bên tai, hơi thở ấm áp phà vào vành tai khiến cô rùng mình.
“Thất bại sẽ chết sao?” Tư thế ái muội làm toàn thân Tô Hình bắt đầu nóng lên, hơn nữa cặp nam nữ bên cạnh đang nhiệt tình diễn đông cung sống, cô cảm giác được rõ ràng giữa hai chân đang từ từ ẩm ướt dần.
Làm một người trưởng thành, cô không phải không có nhu cầu, chỉ là ở phương diện này vô cùng khắc chế, ba cô là luật sư, mẹ là giáo viên, từ nhỏ cô được dạy dỗ nghiêm khắc, dẫn đến việc ở phương diện tìиɧ ɖu͙© cô không hề tùy tiện.
Đầu ngón tay linh hoạt hướng cổ áo cô, ngựa quen đường cũ cởi bỏ cúc áo, tiện thể trả lời: “Không chỉ là chết đơn giản như vậy, còn trở thành thức ăn cho nhóm súc vật.”
“Súc vật? Tôi không hiểu ý của anh.” Tô Hình nhìn về phía anh, đôi mắt kia giống như những vì sao đêm chiếu rọi bóng dáng cô, vóc người nho nhỏ, vẻ mặt như muốn kháng cự lại vừa như nghênh đón.
2:
Trời ạ, cô là làm sao vậy?
“Về sau cô sẽ hiểu được, bây giờ, chương trình truyền hình trực tiếp thử thách dành cho tân binh đã bắt đầu, nếu cô không muốn thua hãy ngoan ngoãn nghe lời, chỉ cần cô làm theo lời tôi nói, tôi sẽ bảo hộ cô.”
Thanh âm đàn ông như cũ thanh thanh lãnh lãnh, không mang theo một tia tìиɧ ɖu͙©, nhưng động tác anh lại thiêu đốt như một ngọn lửa, chạm đến đâu khơi lửa đến đấy, khiến người mơ hồ muốn thần phục.
“Thi đấu cái gì? Anh muốn tôi làm gì?” Tô Hình bị anh ta vuốt ve bên dưới dần dần nhũn ra, nhưng cô vẫn dùng lý trí chống lại, đấu tranh tư tưởng lần cuối cùng.
Người đàn ông lúc này đã cởi bỏ áo sơ mi của cô, một bộ ngực đẫy đà no đủ bật ra, áo ngực hồng nhạt che đậy bầu vυ" tròn trịa, chỉ lộ ra một mảnh da thịt tinh tế trắng nõn, đủ để quyến rũ câu người.
“Bởi vì là người mới đến, cho nên em chỉ cần ngoan ngoãn để tôi làm, kêu vài tiếng phản ứng là được.” Anh nói nhỏ vài câu, bàn tay ấm áp cách áo ngực xoa nắn bầu ngực, làn da tinh tế trắng nõn tức khắc nổi lên một tầng gai ốc, người đàn ông cười khẽ, “Em thật mẫn cảm, không biết cái miệng nhỏ phía dưới có mẫn cảm như vậy hay không.”
Tô Hình cắn chặt môi dưới, chặn lại tiếng rêи ɾỉ sắp bật ra, tay nhỏ đang chống trên ngực anh dưới sự dẫn dắt quàng lên cổ anh, cô đã không biết nên làm cái gì bây giờ, là nghe lời anh, hay là nên phản kháng.
“Đừng cắn, kêu ra đi, có thể thêm điểm nha.”
Anh đem ngón tay thon dài sạch sẽ nhét vào miệng cô, ở khoang miệng cô trêu chọc, Tô Hình ưm ưm kêu vài tiếng, cuối cùng nhắm mắt lại, nhận mệnh để anh muốn làm gì thì làm.
“Bé ngoan, tôi thích.”
Người đàn ông khẽ hôn lên môi Tô Hình, kéo áo ngực cô xuống, nụ hoa hồng nhạt bại lộ ở trong không khí hơi hơi rung động, anh cúi đầu ngậm lấy, đầu lưỡi linh hoạt quấn quanh đầṳ ѵú to bằng hạt đậu, liếʍ mυ"ŧ liếʍ gặm, luân phiên kɧıêυ ҡɧí©ɧ, đến khi đầṳ ѵú đứng thẳng mới quay đầu tấn công bên còn lại.
Tô Hình nào chịu được thế tấn công như vậy, lập tức mềm thành một bãi nước xuân, trong miệng xinh xắn tràn ra rêи ɾỉ.
“Ân… Đừng, đừng như vậy… A… Đau, đừng cắn… A…”
Anh một tay xoa vυ" Tô Hình, một tay tiến vào trong quần cô, ngón tay đẩy qυầи ɭóŧ qua bên cạnh rồi chui vào, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© bóng loáng không một sợi lông, lại là một con bạch hổ nhỏ, anh vừa lòng sờ xuống, khi chạm đến một mảng ướŧ áŧ, nhịn không được cười khẽ, “Đã ướt như vậy, rất muốn?”
Không đợi đối phương trả lời, ngón tay liền theo khe hở mềm mại hoạt động, khe hở ngay đầu ngón tay chậm rãi mở ra cái miệng nhỏ, một viên trân châu rất nhanh đã bị bắt được, anh âu yếm đánh vòng xoa nắn, âu yếm nghiền áp chậm rãi vê nắn, bên tai tiếng cô rêи ɾỉ theo động tác của anh ngày một lớn hơn, thẳng đến khi anh tăng tốc, cô gái trong lòng đã kêu đến không thở nổi.
⬅ Trước Tiếp ➡