Tiếp ➡
Thời điểm Tô Hình tỉnh lại, phát hiện bản thân đang tựa vào tay vịn cầu thang, nhìn xuống bên dưới chỉ thấy âm u quỷ dị, bậc thang tầng tầng lớp lớp như vòng tròn xoắn ốc nối thẳng đến điểm tối đen.
Tô Hình híp mắt nhìn vẫn không nhìn rõ được gì cả.
“Đây là nơi nào, mình sao lại ở chỗ này?” Tô Hình xoa xoa thái dương, cô nhớ mang máng một giây trước còn ở nhà chuẩn bị ngủ, như thế nào chớp mắt lại hoàn toàn thay đổi.
Theo quán tính, cô bước xuống cầu thang, muốn nhìn xem đây rốt cuộc là nơi nào.
Tô Hình đi xuống từng tầng từng tầng một, càng đi trong lòng lại càng bất an, hơn mười phút trôi qua, cô giống như lại về tới điểm xuất phát, bởi vì cô thấy được dưới chân có một tờ giấy bị vứt bỏ, đây rõ ràng là tờ giấy cô nhìn thấy lúc vừa xuất hiện, như thế nào lại nhìn thấy tại đây?
Nhặt lên tờ giấy bị vò nhăn nhúm, Tô Hình xem kỹ, vết mực trên giấy là dùng bút dạ đen viết lên con số xiêu vẹo – “3”
3? Có ý nghĩa gì? Trò chơi con số sao?
Tô Hình nhìn khắp xung quanh, phát hiện chỗ gấp khúc cầu thang có một cánh cửa, hẳn là cửa thoát hiểm, cô lập tức kéo cánh cửa ra, đập vào mắt chính là hai cái thang máy, trừ cái này ra còn lại chỉ là một mảnh tiêu điều.
Đúng vậy, tiêu điều, hoàn toàn thô sơ.
Tô Hình nuốt nuốt nước miếng, đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm đèn thang máy, nó đang không ngừng hướng lên trên, con số từ 13 nhảy tới 18… Cô không chút nghĩ ngợi, lập tức ấn xuống.
Không biết qua bao lâu, cô rốt cuộc nghe được một tiếng đinh, một bên thang máy chậm rãi mở ra, nhưng mà khi nhìn đến tình huống bên trong thang máy, cô liền ngây ra như phỗng.
Trong thang máy có hai nam một nữ, trong đó một người đàn ông dáng người mập mạp, gương mặt dữ tợn đang vùi ở cổ người phụ nữ liếʍ gặm, bên dưới một cây côn ŧᏂịŧ màu đen thô ngắn dồn dập thọc vào rút ra trong tiểu huyệt đầy vệt nước, mà người phụ nữ đang bị thao vươn thẳng cổ, đùi trắng nõn treo ở trên eo hắn, hai tay nhỏ ôm lấy bả vai hắn, kêu lên từng tiếng dâʍ đãиɠ.
“A, thật là lợi hại, anh đâm đến thật nhanh thật thoải mái a, lại sâu một chút, tiểu huyệt muốn bị cắm ——”
“Kỹ nữ, xem tôi đâm nát tiểu huyệt cô!”
Nói xong, tên đàn ông hung hăng đong đưa cái mông, côn ŧᏂịŧ thô đen hoàn toàn đi vào, cắm đến tiếng nước nhóp nhép không ngừng.
Tô Hình mặt xấu hổ đến đỏ bừng, trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết có nên bước nào thang máy hay không.
“Còn không bước vào, cửa thang máy sắp đóng.”
Một giọng nam thanh lãnh đâm vào tai.
Tô Hình nhìn về phía người đàn ông còn lại, anh lười biếng dựa vào vách thang máy, đôi tay khoanh vòng ở trước ngực, một gương mặt nho nhã tuấn tú hơi hơi ngẩng lên một góc 45 độ, cánh môi nhạt màu nhẹ cong lên một độ cong đẹp mắt.
Anh nhìn cô, đồng tử đen không có một tia tìиɧ ɖu͙©.
“Còn lại năm giây, còn không bước vào thang máy sẽ đóng lại.”
“Năm”
“Bốn”
“Tam”
“Nhị”
“Một”
Một giây vừa kết thúc, cửa thang máy đinh một tiếng chậm rãi đóng lại, Tô Hình vào một giây cuối cùng liền bước nhanh bước vào thang máy, cô không dám đánh cuộc, trong hoàn cảnh lạ lẫm này, nếu thật sự đợi không được chuyến thang máy tiếp theo, hậu quả không dám tưởng tượng.
Trong không gian chật hẹp, bên cạnh lại là một nam một nữ còn đắm chìm trong cực lạc ái tình, Tô Hình cúi đầu, mặt đỏ như sắp nhỏ ra máu.
“Việc này thật ra cũng không có gì, về sau cô sẽ quen.”
Tiếp ➡