Cô biết quá khứ phạm tội của Tư Văn, cũng biết xuất thân của Chu Yên, những điều này đều không quan trọng, cô sẽ không phán xét cha mẹ mình, nhưng người khác thì không như vậy, nên từ nhỏ đến lớn cô thường xuyên chuyển trường.
May mà kiến thức cha dạy càng nhiều hơn so với trường dạy, cô mới có thể phát triển học thức, tư tưởng tốt, hơn hẳn các bạn cùng trang lứa.
*
Ngày hôm sau, Chu Thủy Nhung đến trường mang quà đi tặng Vannessa, nhưng còn chưa đến gần người đã vội vàng rời đi, Vannessa không nói một câu, dáng vẻ muốn tránh còn không kịp.
Chu Thủy Nhung không rõ chuyện gì, cũng không đuổi theo hỏi cho ra lẽ. Đến chiều, buổi học kết thúc, trên đường về cô ngăn Vannessa lại.
Vannessa giống như rất mệt mỏi lên tiếng: ''Phiền cậu tránh ra một chút.''
Chu Thủy Nhung chạm đến gói quà, đang định lấy ra tặng, Vannessa mất bình tĩnh đẩy Chu Thủy Nhung: ''Cậu đừng chặn đường tôi có được không?''
Chu Thủy Nhung ngừng lại, nhìn bạn mình khó hiểu.
Vannessa ngẩng đầu lên, môi bầm tím, khóe mắt bị thương, lỗ tai sây sát, tóc mái lởm chởm giống bị chó gặm, bên ngắn bên dài..những dấu hiệu cho thấy cô ấy bị người ta đánh.
Chu Thủy Nhung nắm lấy cánh tay Vannessa hỏi: ''Là ai làm?''
Vannessa gạt tay cô ra : ''Cậu không cần bày ra dáng vẻ cứu vớt này, sở dĩ tôi bắt chuyện với cậu là do tôi thua cược, nên mới giả bộ kết bạn với cậu, bằng không ai đi để ý cậu chứ?''
Chu Thủy Nhung thoáng bặm môi.
''Trường này khét tiếng như vậy, học phí lại cao, vẫn có nhiều học sinh, bởi vì mỗi người đều có thân phận không thể minh bạch. Mọi người đều im hơi lặng tiếng, không dám nói lớn, chỉ có cậu thì khác. Cậu vốn không cần đến nơi này, chỗ này có thể dạy được cậu cái gì chứ, cậu lại càng muốn đến, còn muốn cướp đi ánh hào quang của người khác. Tôi làm bạn với cậu, bị nhét tóc vào mồm, buộc hít ma túy, cậu có biết không?''
Chu Thủy Nhung buông thõng cánh tay, không đụng tới gói quà nữa.
Vannessa quạt hai tay ra: ''Cậu tha cho tôi đi, chỗ này không ai tình nguyện làm bạn với quái vật như cậu. Động tới bạo lực ở khu nguy hiểm này cảnh sát không xử lý, Lãnh Sự Quán cũng không quản, cho nên xin cậu tránh xa tôi một chút, tôi không muốn bị đánh nữa.''
Vannessa nói xong rời đi, Chu Thủy Nhung mới thấy cô ấy bước đi khập khiễng, chỗ ống khuyển phía sau có vết thương hình lưỡi hái, nhìn ra được là bị chém, hẳn là đối phương không xác định được gân chân ở đâu, nên Vannessa tránh được một kiếp.
Mấy ngày mưa dầm liên tục, giữa trưa lại đổ cơn mưa. Qua giờ tan trường, người ra về càng ít, mấy thanh niên bất hảo thấy Chu Thủy Nhung liền lại gần, đánh ngã cô. Toàn thân dính bùn, cánh tay bị thương nặng khiến máu phun ra, nước mưa rơi xuống xối sạch dấu vết, tụ lại thành một vũng nước bùn, chảy qua sỏi đá lẫn vào miệng cô.
Không ai lại nâng cô dậy, cô cũng không cần, tự đứng lên, lấy ra chiếc váy vốn định tặng Vannessa, xé ra quấn vài vòng quanh cánh tay cầm máu rồi về nhà.
Về đến nơi, Tư Văn và Chu Yên đều có ở nhà, Chu Yên đang đàn dương cầm, Tư Văn ở một bên ngắm vợ.
Chu Thủy Nhung thưa một tiếng rồi lên lầu.
Đêm đó, Chu Thủy Nhung sốt 40 độ, sốt tới thần trí không rõ.