⬅ Trước Tiếp ➡

đấy nhé." Dương Lạc Lạc liếc mắt đầy khinh bỉ rồi bổ sung thêm một câu "Tớ chỉ muốn nói cậu là người tốt thôi." Chẳng trách ở trường lúc nào cũng có người vây quanh cậu, xung quanh luôn rộn ràng tiếng cười.
Nhóc mập này đối xử tốt với tất cả mọi người, Dương Lạc Lạc có thể nhìn thấy điều đó, cậu gần như chẳng bao giờ từ chối yêu cầu của bất kỳ ai.
Bạn nữ nào không với tới bảng đen hay bài vở quá nặng nên không mang nổi thì cậu đều chủ động giúp đỡ cả.
Dương Lạc Lạc biết cậu sợ mình, vậy mà hôm nay lại không ngần ngại ra tay giúp đỡ như vậy.
Bịch Từ đầu cầu thang trên tầng hai bỗng nhiên có một quyển sách rơi xuống.
Quyển sách lăn vài vòng rồi dừng lại, lộ ra bìa sách.
Đại chiến thiên kim nhà giàu cô gái thuần khiết, yếu đuối x nữ phụ độc ác Một cô gái xinh đẹp từ tốn bước xuống cầu thang, duyên dáng cúi người nhặt cuốn tiểu thuyết lên rồi ngạc nhiên nhìn hai người "Ái chà, Tiểu Phong à, có bạn đến chơi hả?" Lâm Ngọc Phong che mặt xấu hổ.
Lâm Ngọc Kỳ vén tóc ra sau tai, vẻ đẹp rực rỡ tỏa sáng "Chào em, chị là chị của Lâm Ngọc Phong." Lâm Ngọc Phong đang đợi Dương Lạc Lạc tỏ thái độ thì lại chỉ thấy cô nàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào Lâm Ngọc Kỳ rồi như sực tỉnh ra, mặt đỏ bừng lên, lắp bắp "Chị..
Chị tiên nữ..
À không phải, em..
Em chào chị ạ " Lâm Ngọc Phong ".." Lâm Ngọc Kỳ khẽ cười "Bạn nhỏ à, không cần căng thẳng vậy đâụ Chị là chị gái của Lâm Ngọc Phong, học khác trường với bọn em, lớn hơn em ba tuổi..
Cái váy này rất hợp với em, hay là chị tặng luôn cho em nhé?" Dương Lạc Lạc lúng túng nắm lấy vạt váy rồi len lén nhìn lên cô ấy, gương mặt đỏ bừng "Thì ra đây là váy của chị..
Em, em sẽ giữ gìn cẩn thận ạ." Tại sao chứ Không công bằng chút nào Cậu chỉ mập hơn chút thôi mà Cậu cũng có cùng gen với Lâm Ngọc Kỳ mà Lâm Ngọc Phong bỗng thấy chua xót trong lòng "Dương Lạc Lạc, cậu có cần như vậy không?" Lâm Ngọc Kỳ ở bên kia nhìn thấy cô bé cứ nhìn chằm chằm vào cuốn tiểu thuyết trong lòng mình thì lập tức chớp mắt mỉm cười "Bạn nhỏ này, em có hứng thú đọc tiểu thuyết không?" Lần đầu tiên đến tháng, bà nội Dương sợ Dương Lạc Lạc không chịu nổi nên đã xin cho cô bé nghỉ ba ngày để ở nhà chăm sóc, hỏi han đủ điềụ Khi Dương Lạc Lạc quay lại lớp học thì đã là ngày thứ tư.
Vắng cô bé, dường như lớp học cũng chẳng có gì thay đổi.
Cô bé lặng lẽ như người vô hình bước về chỗ ngồi của mình, bạn cùng bàn và những người xung quanh vốn đang trò chuyện rôm rả nhưng khi thấy cô bé thì họ lập tức im bặt, ai nấy đều tránh né.
Dương Lạc Lạc lấy bài tập toán ra đưa cho lớp phó môn toán là Vương Uyển Quân.
Vì nghỉ mấy hôm nên chỉ còn thiếu bài của mình cô bé mà thôi.
Vương Uyển Quân nhận lấy bài tập, lạnh lùng gật đầu rồi đặt nó lên đầu chồng bài.
Dương Nhạc Nhạc chợt nhận ra đây chính là bạn nữ mà mình đã mắng té tát trong buổi lễ khai giảng.
Hôm đó, Dương Nhạc Nhạc khiến Chung Minh Âm thấy không vui nên nguyên cả buổi sáng cậu ta cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến cô bé cả.
Đúng lúc đó, bạn nữ này lại dám đến hỏi xin số điện thoại của Chung Minh Âm khiến Dương Lạc Lạc nổi trận lôi đình.
Tớ bảo nếu cậu


⬅ Trước Tiếp ➡