⬅ Trước Tiếp ➡
Ánh mắt Bạc Uyển lập tức thay đổi, nắm chặt tay cô, nhìn vết sưng đỏ vẫn chưa tan đi ở trên mặt cô.
Nhanh chóng hỏi “Mặt cậu bị sao vậy? Có người dám đánh cậu? Ai ăn tim hùng gan báo mà dám đánh cậụ Anh họ đâu? Anh ấy ở đâu? Anh ấy không che chở cậu sao?”
“Không sao đâu” Thời Noãn lộ ra một nụ cười mềm yếu “Đã hết đau rồi.”
Cô không muốn nghe thấy cái tên Bạc Yến này nữa, chống đỡ thân thể cố gắng đứng lên.
“Có hơi đói bụng, mình muốn ăn chút gì đó. Cậu thì sao? Ăn cơm chưa? Nếu không ăn thì ngồi chung với mình một chút cũng được.”
“Được, mình ngồi chung với cậu, lúc nãy mình ăn rồi.” Bạc Uyển tiến lên nắm chặt cánh tay Thời Noãn, đỡ cô đi xuống dưới lầụ
Hai người đã quen biết 4 năm, vô cùng quen thuộc, nhìn thấy dáng vẻ này của cô, Bạc Uyển biết trong lòng cô có chuyện.
Nhưng mà thấy cô không nói, cô ấy cũng không nên hỏi nhiềụ
Đồ ăn đã chuẩn bị xong từ sớm, vô cùng tinh xảo giống như trước đây, có rất nhiều món.
Nhưng mà Thời Noãn không muốn ăn, một chút cũng không muốn ăn.
Bạc Uyển cầm đôi đũa, gắp hải sâm bỏ vào bên trong chén sứ ở trước mặt cô “Ăn nhiều một chút bồi bổ, thân thể mới nhanh chóng khỏe mạnh được.”
Thời Noãn không muốn ăn, nhưng cô chán ghét bệnh tật làm mình mệt mỏi, cô gắng gắp bỏ vào trong miệng.
Cô lại ép buộc bản thân uống chén cháo, ăn thêm một chút thức ăn.
Bổ sung năng lượng, có sức lực, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Ăn cơm xong, Bạc Uyển cùng cô đi dạo trong hoa viên ở bên ngoài.
“Có phải cậu đang giận anh họ không? Cậu kể cho mình nghe đi, mình giúp cậu phân tích một chút.”
Thời Noãn muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu nói từ đâụ
Bạc Uyển nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của cô, biết giữa bọn họ thật sự có vấn đề.
“Hôm nay mình cũng không có việc gì, chúng ta có thể từ từ nói, đi thôi, cậu dẫn mình đi dạo quanh đây đi. Nói thật thì đây là lần đầu tiên mình tới chỗ này, không có gạt cậu, mình đã sớm nghĩ muốn đi khám phá xung quanh.”
Bạc Uyển nắm tay Thời Noãn đi về phía trước.
Toàn bộ trang viên chiếm diện tích hơn ngàn mẫu , dựa vào núi, ở cạnh sông, phong cảnh vô cùng tráng lệ.
Một mẫu tính theo mét hệ bằng 3600 mét vuông.
Rất nhiều công trình và hoa cỏ ở đây, đều được Bạc Yến tự mình đặt mua sau khi hắn và Thời Noãn ở bên nhaụ
Biết cô thích lạc đà alpaca, hắn thuê người chuyên môn nuôi dưỡng đủ chủng loại alpaca ở phía nam.
Biết cô thích hoa, hắn lập tức xây nhà kiếng trồng hoa cho cô.
Đầu năm nay, hắn còn trồng tặng cô một vườn hoa hồng lớn ở phía đông.
Bây giờ là đầu mùa hè, chính là thời điểm hoa hồng nở rộ .
Gió thổi lướt qua, những cánh hoa hồng đỏ mênh mông vô bờ múa may theo gió, lúc này chúng nó đã biến thành một biển hoa, đẹp không sao tả xiết.
Bạc Uyển nhìn cảnh tượng trước mắt, hâm mộ nói “Trời ạ Anh ấy cưng chiều cậu quá đi, phim truyền hình cũng không dám diễn như vậy đâụ Nếu như có người đàn ông nào đối xử tốt với mình như vậy, nhất định mình sẽ mãi mãi yêu người đó.”
Trước đó Thời Noãn cũng cảm thấy như vậy, nghĩ chắc hẳn kiếp trước bản thân đã cứu vớt thế giới nên mới có người đàn ông sủng cô, yêu cô, tôn trọng cô, nguyện vì cô làm tất cả như vậy.
Nhưng mà trên đời này làm gì có ai hoàn mỹ như vậy, chẳng phải tất cả những thứ mà cô nghĩ đến, đều là giả sao?
Nhưng mà từ trước tới giờ cô không nghĩ tới, thì ra tất cả những thứ này đều là giả.
Thời Noãn phủi phủi chiếc quần lụa mỏng màu trắng, ngồi xuống bãi cỏ, thuận tay vuốt mái tóc dài đen nhánh bị gió thổi lên, trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập mất mát và đau buồn.
“Rốt cuộc đã có chuyện gì vậy?” Bạc Uyển ngồi xuống bên cạnh cô, lo lắng hỏi.
“Là giả, anh ấy lừa mình, tất cả mọi chuyện đều lừa mình.”
⬅ Trước Tiếp ➡