⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi mắt kia không ngừng khắc sâu vào đầu hắn, vừa rực rỡ lại dịu dàng.
Lên lầụ
Bạc Yến cẩn thận ôm cô đặt xuống giường, đắp kín mền, nhẹ nhàng chạm vào bên má trái của cô.
Làn da của cô rất mềm, nhiều khi hắn chỉ dùng sức lớn chút, đã để lại dấu vết rồi, huống chi đây là một cái tát.
Bây giờ gương mặt sưng đỏ, vết thương rất dữ tợn, nhìn một chút hắn lại đau lòng.
Lửa giận dưới đáy lòng cuồn cuộn dâng lên, con ngươi sâu thẳm hiện lên tia sáng màu đỏ.
ý ở đây là anh nhà tức giận đỏ mắt nha mn, chứ khum có yếu tố linh dị gì hớt nha.
Nhưng khi nhìn thấy cô ngủ ngon giống như con heo nhỏ, tất cả lửa giận bỗng chốc được dập tắt, hoàn toàn tan biến.
Hắn bất đắc dĩ cười cười, sau đó đứng dậy, đi ra bên ngoài lấy túi chườm đá, muốn giúp cô chườm lạnh một chút.
Điện thoại lại vang lên.
Hắn lấy điện thoại trong túi ra, cuộc gọi kết nối, lập tức nghe được một âm thanh nghiêm nghị truyền đến.
“Cậu giỏi thật đấy, con gái tôi cũng dám động, tôi thấy cậu không muốn nhà máy ở Thành Nam kia đúng không.”
Nhà máy ở Thành Nam là tổ nghiệp của nhà họ Bạc, trước kia vì một số nguyên nhân đặc thù nên bị thu hồi làm công trình công cộng.
Mấy năm nay, hắn vẫn luôn muốn lấy về.
Trùng hợp mấy ngày này có cơ hội, không nghĩ tới, ông ta sẽ dùng cái này để chèn ép hắn.
Tay Bạc Yến siết chặt túi chườm đá, sát ý trong mắt không ngừng tăng lên.
Cho dù dì Lý là người nhìn hắn lớn lên cũng bị sát ý này dọa sợ, nhịn không được lùi về sau một bước.
Dường như Bạc Yến cũng nhận ra dì Lý đang sợ, ánh mắt sắc bén như muốn giết người quét qua.
Dì Lý vội vàng cúi đầu, vừa định cầu xin tha lỗi, đã thấy hắn đưa túi chườm đá đến trước mặt mình.
“Chăm sóc tốt cho cô ấy.”
“Vâng...... vâng.”
Dì Lý nhận túi chườm đá, nhìn Bạc Yến đi xuống lầu dưới, lúc này mới cảm thấy bản thân tránh thoát được một kiếp, được sống rồi.
Lại nhịn không được thở dài trong lòng.
Aizzz
Vốn dĩ nghĩ cô Thời đến đây, bệnh của cậu Bạc có thể khỏe lên, nhưng bây giờ lại ngược lại, còn nghiêm trọng hơn trước.
Luôn cảm thấy nếu để hắn có chút bất mãn, sẽ bị diệt khẩụ
Nửa đêm Thời Noãn bắt đầu phát sốt.
Dì Lý không có cách nào, chỉ có thể gọi điện thoại cho bác sĩ gia đình tới.
Bác sĩ gia đình tới rất nhanh, kiểm tra một lượt, mở hòm thuốc, bắt đầu tiêm thuốc.
Giày vò đến sáng sớm, Thời Noãn mới hạ sốt.
Khi cô tỉnh lại, cảm thấy cả người không có chút sức lực.
Cô dùng cánh tay chống đỡ giường, ngồi dậy.
Bên cạnh trống không, cửa phòng tắm mở ra.
Bạc Yến không ở đây?
Việc này làm cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng không biết sao trong lòng lại có chút khó chịụ
Lúc trước đầu ngón tay cô chỉ bị xước một xíu hắn đã vô cùng lo lắng, ôm cô vào lòng, dỗ dành cô.
Nhưng bây giờ thì dáng đâu cả.
Aizzz
Nghĩ những thứ này làm gì, bản thân cô cũng không mắc chứng cuồng ngược, hắn không ở đây thì cô cũng có thể thả lỏng một chút.
Ánh nắng ngoài cửa chiếu vào, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người Thời Noãn giúp cô dễ chịu hơn.
Cô vén chăn lên, muốn xuống giường, nhưng chân mềm nhũn, ngã xuống thảm lông ở phía dưới.
“Noãn Noãn cậu có sao không?”
Một giọng nữ lo lắng truyền đến.
Thời Noãn ngẩng đầu lên, nhìn thấy Uyển Uyển đang chạy tến, cười nói “Uyển Uyển.”
Bọn họ học cùng một chuyên ngành trong trường đại học, ở chung một ký túc xá, còn là bạn thân biết tất cả bí mật của nhaụ
Bạc Uyển đỡ Thời Noãn ngồi lên ghế sa lon.
“Anh họ gọi điện thoại cho mình, nói cậu ngã bệnh, bảo mình qua ở chung với cậu để cậu đỡ buồn. Mà sao cậu lại bệnh vậy?”
Thời Noãn thuận miệng nói “Mình cũng không biết, có thể là do cảm lạnh.”
Nói xong, cô dùng tay vuốt tóc mình.
⬅ Trước Tiếp ➡