⬅ Trước Tiếp ➡
Thời gian nghe kịch không dài như Sầm Mộ nghĩ, nhưng giữa chừng Giang Huệ nhận được cuộc gọi, nói là trong nhà có chuyện gấp, phải mau chóng về nhà một chuyến.
Sầm Mộ gật đầu, bảo cô ấy cứ về nhà trước đi.
Cho dù bạn thân rời đi, Sầm Mộ vẫn kiên nhẫn ngồi lại một mình nghe hết buổi diễn.
Đợi đến khi vợ kịch kết thúc, rạp hát cũng dần thưa thớt người.
Không biết Tần Ngọc Minh đã xuất hiện từ lúc nào, chủ động bước tới gần Sầm Mộ, thấp giọng nói mấy câu với cô.
Sầm Mộ hờ hững đáp lại, trong lòng thầm nghĩ, Tần Ngọc Minh còn dám tới thật nè.
Sau đó, Tần Ngọc Minh khẽ nâng cằm, nói với cô
“Em đợi anh chút.”
Anh ta cất bước đi về phía trước, giọng điệu ôn hòa chào hỏi “Phó tổng.”
Giọng anh ta đầy cung kính, có vẻ rất coi trọng người trước mặt này.
Người được anh ta gọi là "Phó tổng" xoay người lại, liếc mắt nhìn hai người.
Sầm Mộ ngồi yên ở chỗ cũ, vốn định chờ Tần Ngọc Minh nói chuyện xong rồi sẽ trực tiếp hỏi thẳng anh ta xem rốt cuộc chuyện này là thế nào.
Kết quả là, Tần Ngọc Minh trông có vẻ như đang hứng thú tán gẫu, một hồi lâu vẫn chưa xong.
Sầm Mộ không phải người có tính kiên nhẫn, cũng không phải kiểu sẽ ngồi yên đợi ai đó quá lâụ
Đợi thêm một lúc, thấy anh ta chẳng có vẻ gì là sắp nói chuyện xong, cô liền dứt khoát xoay người rời đi.
Cô vừa rời đi không bao lâu, Tần Ngọc Minh quay đầu nhìn lại, sau đó nói với Phó Tự Bạch
“Bên tôi còn có chút việc, Phó tổng, tôi xin phép đi trước.”
Phó Tự Bạch gật đầu, nhàn nhạt đáp "Bận việc của anh đi.”
Tần Ngọc Minh lập tức đi vào hậu trường, tiếp tục bận rộn chuyện của mình.
Ở bàn trà kế bên.
Đĩa bánh ngọt được bưng ra gần như vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có một miếng bánh hoa sen dừa bị cắn một miếng nhỏ, sau đó tùy ý bị vứt bỏ sang một bên. Vết cắn rất nhỏ khiến Phó Tự Bạch bất giác nhớ lại khoảnh khắc cô ăn thử miếng bánh này.
Trùng hợp làm sao, khi cô cau mày khó chịu rồi vứt bỏ miếng bánh một cách ghét bỏ, Phó Tự Bạch lại vừa hay nhìn thấy.
Bên cạnh bàn còn dựng một chiếc ô giấy dầụ
Trên mặt ô vẽ họa tiết Phỉ Thúy Trúc Diệp Lục, từng nét bút trông sống động như thật, vô cùng độc đáo.
Bên trong rạp hát dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ.
Phó Tự Bạch khẽ đưa tay lên, ra hiệu cho trợ lý lại gần.
Trợ lý nhanh chóng bước tới trước mặt anh, cung kính hỏi anh có dặn dò gì.
Phó Tự Bạch lạnh nhạt nói "Mang chiếc ô này ra ngoài tặng cho cô Sầm.”
Trời mưa to thế này, cô lại vội vã rời đi.
Lúc này hẳn là vẫn chưa đi xa.
Trợ lý cầm chiếc ô, bước ra cửa, trả lại cho chủ nhân của nó.
Sầm Mộ vội rời đi, đến khi ra gần tới cửa, mới nhớ ra mình quên mang ô.
Cơn mưa bên ngoài không nhỏ, mưa rơi lộp bộp xuống mặt đất, có vài giọt bắn lên giày của cô, cô khẽ thu chân lại, tránh để bùn đất vấy lên.
Ngay khi cô định quay vào trong lấy ô, đã nhìn thấy có người mang nó ra cho mình.
Người đưa ô tới là trợ lý, nói rằng Phó tổng bảo mang ô ra cho cô.
Sầm Mộ thoáng ngạc nhiên, nghiêng đầu hỏi "Phó tổng?”
Trợ lý gật đầu "Đúng vậy, sếp của chúng tôi thấy cô đi vội quá, quên mang ô, nên bảo tôi đưa ô ra cho anh.
Sầm Mộ đoán vừa rồi có lẽ anh đã nhìn thấy cô.
Dù gì hai người cũng đã từng gặp nhau mấy lần, hẳn là không đến mức anh không nhận ra cô.
Cô nói cảm ơn rồi bảo trợ lý quay về.
Trợ lý hoàn thành nhiệm vụ, trở lại bên cạnh Phó Tự Bạch, cúi đầu nhẹ giọng nói vài câụ
Phó Tự Bạch không mấy bận tâm, dừng lại một chút rồi cũng xoay người đi ra ngoài.
Nhưng khi đi tới cửa, anh chợt phát hiện vấn còn có người đứng ở đó.
⬅ Trước Tiếp ➡