Mà nghe đồn rằng, người đàn ông này trên thương trường luôn quyết đoán vô tình, làm việc gọn gàng dứt khoát, cho nên mới đứng vững đước đến ngày hôm nay.
Nhưng dường như anh cũng có chút khác biệt so với những lời đồn đại.
Người đàn ông ngồi dựa lưng vào ghế, như thân trúc cao nhã.
Anh chỉ lặng lẽ ngồi ở đó, thỉnh thoảng thấp giọng nói vài câu với người bên cạnh, không hề toát ra chút sát khí nào.
Sầm Mộ đang xuất thần thì thấy nhân viên phục vụ bưng trà bánh đến trước mặt mình, cung kính nói
“Cô Sầm, đây là đồ ăn anh Tần chuẩn bị riêng cho cô.”
Sầm Mộ hờ hững liếc qua một cái, sau đó nói
“Được rồi, cứ đặt xuống đi.”
Đợi nhân viên phục vụ rời đi, Sầm Mộ tiện tay cầm một miếng bánh hoa sen dừa bỏ vào miệng.
Thấy hình dáng bánh khá đẹp mắt, Giang Huệ hỏi cô "Mùi vị như thế nào?”
Sầm Mộ nhíu mày ghét bỏ, bỏ lại vào đĩa, hơi oán giận "Khó ăn ”
Giang Huệ bị cô chọc cười, ha ha cười sảng khoái "Xem ra Tần Ngọc Minh này, thật đúng là không biết tốt xấu, ngay cả đưa bánh ngọt đến cũng không biết khẩu vị của cậu, đúng là đàn ông thối.”
Tiếng cười của cô ấy hơi lớn một chút, thu hút ánh mắt của những người xung quanh.
Chỉ có người đàn ông đó là hơi nghiêng người, ánh mắt nhàn nhạt liếc qua, cũng không có phản ứng gì đặc biệt.
Chờ một lúc sau, vở kịch trên sân khấu sắp bắt đầụ
Giang Huệ hỏi cô "Trước đây cậu có từng tới nghe hí kịch chưa?”
Sầm Mộ "Rất ít.”
Giang Huệ "Tớ còn tưởng cậu cảm thấy hứng thú với kiểu nghệ thuật này.”
Sầm Mộ chống cằm nhìn lên sân khấụ
“Tớ đâu có nhã hứng như Tần Ngọc Minh, đối với thể loại này, tớ chỉ có thể nói là mình dốt đặc cán mai.”
Sau đó, đào kép lên sân khấu, Sầm Mộ cũng nhìn thấy được “người trong lòng” của Tần Ngọc Minh.
Cô đào hát côn khúc trẻ tuổi, mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều mang theo linh khí, giọng ca mềm mại uyển chuyển, động tác mượt mà linh hoạt khiến người xem không thể dời mắt được.
Lúc này Sầm Mộ thầm nghĩ, cô gái này thật xinh đẹp.
Tần Ngọc Minh xem ra cũng có mắt nhìn đấy.
Người trên sân khấu đang hát "Mẫu Đơn Đình", cho dù Sầm Mộ không có hứng thú với thể loại này, nhưng cũng mê muội xem suốt một hồi lâụ
Giang Huệ ghé sát bên tai cô thì thầm
“Thật sự rất đẹp.”
Sầm Mộ không phủ nhận.
“Đúng vậy.”
Giang Huệ "Cậu nói xem, có phải đàn ông đều thích kiểu này không?”
Sầm Mộ còn chưa trả lời, ánh mắt vô tình liếc sang người đàn ông bên phải.
Trừ góc độ này nhìn qua, cô chỉ có thể thấy góc nghiêng của anh.
Lông mi người đàn ông khẽ rủ xuống, phủ một lớp bóng mờ dưới mí mắt, sống mũi thẳng tắp, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ nhịp trên tay vịn gỗ lim bên cạnh, trông có vẻ rất chuyên chú.
Ngay cả nhân vật tầm cỡ như vậy, cũng thích nghe cô ta hát.
Sầm Mộ hừ nhẹ một tiếng "Chắc vậy.”
Giang Huệ chợt nhận mình có lẽ đã lỡ lời, liền bổ sung thêm một câu "Nhưng không ai đẹp bằng cậụ”
Lời này của cô ấy không phải a dua nịnh hót, mà là lời thật lòng.
Sầm Mộ thật sự là một trong những mỹ nhân xuất sắc nhất, ngoại hình hoàn mỹ, gen di truyền ưu tú, lại được nuôi dưỡng trong nhung lụa từ nhỏ, đúng chuẩn thật một đóa hoa phú quý hiếm có chốn nhân gian.
Sắc đẹp của cô, không chỉ đơn thuần nằm ở vẻ bề ngoài.
Tuy rằng hai người là bạn thân, gia thế cũng không chênh lệch là bao, nhưng Giang Huệ còn có một anh trai, không giống Sầm Mộ là viên ngọc quý của cả nhà, được cưng chiều hết mực. Đôi lúc, cô ấy cũng cảm thấy có chút chênh lệch.
Nhưng Sầm Mộ chẳng hề quan tâm đến chuyện ai xinh đẹp hơn.
Dù gì cô cũng đâu có thích Tần Ngọc Minh, người anh ta chọn là xinh đẹp hay xấu xí cũng chẳng liên quan gì đến cô.