⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn những tật xấu này của cô, Hạ Quý Sở cuối cùng cũng có chút tin tưởng về việc cô nói cô từ nhỏ đã sống ở nước ngoài, những tật xấu tư sản này ¢hắc ¢hắc đều truyền nhiễm từ quỷ nước ngoài.
Lại phải dùng mấy từ tiếng Anh mình vừa học để nói chuyện với cô, cô bắt đầu bày tỏ bản thân, anh là sinh viên đại học tɾong nước hoàn toàn không phải là đối thủ của cô, xem ra người em họ này thật sự là lớn lên ở nước ngoài.
Cơm nước xong lại đi mua quần áo, dù sao mặc bộ đồ ngủ kia, thật sự quá huênh hoang, về phần mái tóc xoăn màu hạt dẻ càng thêm ra vẻ kia, chỉ có thể tùy ý mặc cho cô gái hấp dẫn sự thu hút của vô số người quay lại.
Mua quần áo xong, thuê nhà cho cô mới là ưu tiên hàng đầu, anh là sinh viên học viện hải quân, phải ở ký túc xá trường học, cho nên, thuê một căn nhà cho cô là được.
May mắn tɾong ngõ dân cư không xa học viện hải quân có nhà dân cho thuê, giá cả cũng không đắt, dù sao, cuộc sống ở đây phần lớn đều là người địa phươռg, thuê nhà ở cũng không nhiều, ngoại trừ nhân viên từ nơi khác đến thành phố hải đảo làm việc, hơn nữa may mắn là tɾong túi anh có một chút ít phụ cấp cuối cùng cho nên cũng tạm thời giải quyết được cho cô, còn có chút tiền tẻ đưa cho cô, bảo cô tự mua thêm quần áo và đồ dùng sinh hoạt, không đủ, chờ anh trở về trường hỏi mượn bạn học rồi mới đưa cho cô.
Nhìn thấy người ba trẻ trung hòa ái dễ gần như vậy, bận tɾong bận ngoài, quan tâm chu đáo, Hạ Tường Vi vô cùng cảm động, từ nhỏ vẫn thiếu tình yêu của ba, rốt cục xuyên không thời gian, bù đắp cho cô.
“Cảm ơn ba, ba, anh họ.”
“Cái gì mà anh trai bá đạo vì chữ bá đạo và chữ ba có cùng pinyin ? Cô có phải muốn gọi là anh cả không? Cô chỉ cần gọi tôi là anh họ là tốt rồi, cũng không cần thêm chữ "cả". Ai, cô đừng dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, làm cho tôi cảm giác chính mình giống như là ân nhân cứu mạng của cô, ánh mắt của cô quá quỷ dị, tôi đã sắp nổi da gà rồi.” Hạ Quý Sở nhìn em gái lại lộ ra ánh mắt dường như có ngàn lời khó mở lời với ông, nhịn không được trêu chọc nói.
Nhìn thấy người ba trung niên gù lưng lạnh lùng, nghiêm túc, ít nói, Hạ Tường Vi thế nào cũng không thể tưởng tượng được người ba như vậy khi còn trẻ không chỉ anh tuấn mà tính cách còn thân thiện như thế, cô bỗng nhiên cảm thấy suy đoán ban đầu của mình có thể là đúng, chính là cô cảm thấy mẹ quá khổ, vận mệnh an bài cô tới đây, để cho ba mẹ sớm gặp nhau yêu nhau, nói không chừng sau này, mẹ cô sẽ không có vất vả như vậy, ba cũng sẽ không trầm cảm như vậy.
Về phần chính cô, thời gian không gian đa chiều, nói không chừng cô cũng sẽ không biến mất, cô thay đổi lịch sử chỉ là làm cho vận mệnh vốn đã định sẵn của ba mẹ xuấthiện thêm một khả năng nữa, phát triển thành một cái thời không khác tồn tại, giống như một gốc cây đại thụ, nó một lần nữa mọc thêm một nhánh.
Sau khi hiểu rõ về điều này, Hạ Tường Vi liền cảm thấy mình như được khai sáng, tâm tình cũng trở nên thoải mái, cô cười nói với người ba trẻ tuổi “Anh đương nhiên là ân nhân của tôi, anh không chỉ xin nghỉ vì tôi, còn cho tôi hết tiền tɾong túi, anh yên tâm, tôi sẽ trả lại cho anh ”
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc, tràn đầy tự tin của cô gái, Hạ Quý Sở vốn không muốn đả kích cô, nhưng vẫn nhịn không được đề phòng cô “Không cần trả, cô là một cô gái, vừa từ nước ngoài trở về, công việc không dễ tìm, không cần gấp, đừng có gánh nặng̝ tâm lý, ai bảo cô là con gái của chú họ chứ ”
Hạ Tường Vi cười cười không nói gì, tɾong lòng nghĩ Quả thật không cần trả, con gái tiêu tiền của ba là chuyện hiển nhiên. Thật không may, ba sẽ không bao giờ biết con là con gái của ba.
⬅ Trước Tiếp ➡