Anh chỉ có thể hiểu tâm lý khó giải thích này coi là linh hồn của chú họ trên trời, để cho anh chăm sóc con gái của ông ấy.
Hạ Vi Vi này, có lẽ thật sự là con gái của chú họ, em gái của anh đúng không? Dù sao, những chi tiết cô nói, ngoại trừ người chú họ và anh, thì cũng không có ai biết.
Hạ Quý Sở thở dài, nói với em họ “Đi thôi, trước tiên dẫn cô đi mua một đôi giày, sau đó đi ăn chút cơm. Trước khi tìm được đồ về, cô ở gần đây đi, tôi giúp cô thuê một căn nhà trước, còn cô thì tìm lại được đồ đạc thì mau chóng về nước, hử?”
Trong lòng Hạ Tường Vi vô cùng mừng rỡ, ba cô đồng ý rồi Cuối cùng cô không phải ngủ ở đầu đường xó chợ
Về phần chuyện lấy hành lý trở về nước ngoài, từ từ tính sau, trước tiên giải quyết vấn đề trước mắt, nói không chừng sáng mai, cô vừa mở mắt ra, cô đã trở lại thế kỷ hai mươi mốt
“Được rồi, anh họ Cảm ơn anh họ ” Hạ Tường Vi vui đến mức sắp nhảy dựng lên
“Mở miệng chính là anh họ, cô bao nhiêu tuổi, sinh vào tháng nào năm nào?”
“Tôi năm nay hai mươi lăm tuổi, sinh vào tháng mười, anh họ, anh cũng hai mươi lăm tuổi đi, nhưng tháng sinh của anh hình như là, ừm, hình như...”
“...”
“Tháng mười một? ”
Hạ Tường Vi bỗng nhiên nhớ tới sinh nhật của ba, đúng vậy, sinh nhật của ba hơn sinh nhật cô một tháng, cô xuyên không đến năm ông hai mươi lăm tuổi, tuổi của bọn họ tuy rằng giống nhau, nhưng mà, tháng của ba lại nhỏ hơn cô một tháng
“Tháng mười một thì làm sao vậy Tháng thì có thể nói lên được vấn đề gì? Cô lớn lên ở nước ngoài, cô có thể hiểu gì? Đến nương tựa tôi, cái gì cũng phải nghe lời tôi, nhớ kỹ, nhỏ hơn một tháng cũng là anh của cô, hửm? Cô có nhớ rõ chưa?”
“... Nhớ kỹ rồi...” Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm , Hạ Tường Vi thế nào cũng không nghĩ tới mình không chỉ xuyên không về thời điểm cùng tuổi với ba, hơn nữa còn lớn hơn ba một tháng, từ cha con thành anh em? Vì để có thể sống qua ngày, cô nào dám cãi nhau với người ba trẻ tuổi, chỉ có thể khuất phục trước hiện thực, tiếp tục chấp nhận việc ông là “anh”.
Có nghĩa ăn đồ người khác phải nói chuyện với người ta mềm mỏng hơn.
Sau khi cuộc nhận người thân chấm dứt, Hạ Quý Sở liền xin nghỉ ở trường học, dẫn cô đi ăn sáng, em họ ăn sáng cũng phải lấy nước sôi rửa một cái thìa, còn hỏi ông chủ bán sủi cảo có khăn giấy hay không, có thể lau tay là được.
Ông chủ cuối cùng ném một chiếc khăn nửa ướt, hời hợt đến mức khiến em họ chịu đựng không lau, mượn phòng bếp rửa tay thì buổi cơm hôm đó mới tính là xong.