Anh ta xoay người cất bước đi, chỉ để lại cho cô 1 bóng lưng.
Lộ Tình Không bất giác cúi đầu, nhanh tay che lại ngực bò dậy.
Cô vứt áo khoác tây trang trên người xuống, chân dùng sức dẫm dẫm mấy cái:"Ai muốn quần áo của anh chứ!"
Sở Ngự Bắc lên xe việt dã chống đạn dời đi,thời điểm đi qua vừa lúc nhìn thấy cô động tác dẫm quần áo, ngón tay thon dài gõ gõ tay lái, như suy tư gì, sau đó tăng tốc nghênh ngang dời đi.....
"Khụ khụ..."Lộ Tình Không hít phải một ngụm khí lớn,giận run người:"Đầu năm nay thiếu nợ đều là bọn nhà giàu, thật quá đáng! Ngày mau tôi liền đem người đến cửa nhà anh tưới dầu đỏ!"
Lúc này di động của cô vang lên
Thu nợ nhầm
"Ông chủ, một mình tôi lực lượng yếu, thất bại! Lần sau mang theo mấy người đi cùng, đảm bảo thành công." Lộ Tình Không ngàn vạn lần không nghĩ tới Sở Ngự Bắc coi tiền so với danh dự còn quý hơn.
Ông chủ công ty tài vụ Vạn Lợi - Vạn Lợi Đạt nhìn vô tình, nhưng cũng là một ông chủ không tồi, thường ngày đối với Tình Tình rất chiếu cố.
Chính là hiện tại, ông ta bị làm cho tức đến nỗi tóc muốn dựng hết lên.
"Lộ Tình Không,rốt cuộc cô đang làm cái quỷ gì vậy?Tôi bảo cô đi thu số nợ dai dẳng của Birmingham, cô lại đi dây dưa với cháu trai của lão tổng thống làm cái gì?"
Lộ Tình Không đem điện thoại cách xa lỗ tai 3 thước, ngoáy ngoáy tai :"Ông chủ,ngài có phải già rồi bị đãng trí không? Chính ngài tự mình
hạ lệnh bảo tôi đi thu phó tổng thống số nợ dai dẳng kia nha!"
"Lộ Tình Không, cô..cô..."Vạn Lợi Đạt trong lúc nhất thời không tìm ra lời để nói, "Tôi là bảo cô đi thu phó tổng thống Birmingham thiếu ba ngàn vạn, vị hiện tại hôm nay vừa mới lộ diện đã bị cô mắng đến máu cho phun đầy đầu, nói không quá thì còn chưa chính thức tiền nhiệm ,lấy giá trị con người anh ta muốn mua một trăm cái công ty nhỏ của tôi đều được,như thế nào sẽ thiếu nợ chứ?Cô hôm nay ra cửa không mang theo não sao? Chỉ số thông minh của cô có thể hay không dùng vào lúc quan trọng !"
"Đừng phí lời nữa, cô bây giờ lập tức chạy nhanh về nhà lấy hộ chiếu, có thể đi xa bao nhiêu liền đi, vĩnh viễn không cầm trở lại, tôi nói cho cô biết Lộ Tình Không, cô chọc phải người không nên chọc rồi đó!"
Lộ Tình Không há miệng, rốt cuộc là ai phí lời hết lần này đến lần khác a.
Không đúng a, ông chủ của cô mắt cao hơn đầu luôn lấy chính mình làm tự hào, công ty tài vụ sắp đưa ra thị trường lại là công ty phá sản?
Chẳng lẽ cô thật sự nhầm người, thu sai sổ sách sao?
Cô cẩn thận suy nghĩ,Sở Ngự Bắc kia khuôn mặt tuấn tú đều đen như đáy nồi, hình như là có chuyện như vậy?
Lộ Tình Không gãi gãi đầu, có chút bực bội, người đàn ông kia thoạt nhìn hình như có chút không dễ chọc.
"Ông chủ, sao không sớm nói dõ dàng a...."
Lộ Tình Không bỗng nhiên nghĩ đến chính mình dưới chân còn dẫm lên âu phục quý giá của người nào đó, lập tức nhảy dựng lên.
"Cút, tiền chạy trốn tôi sẽ gửi cho cô, nhanh về nhà tìm hộ chiếu đi..."
Lộ Tình Không bị Vạn Lợi Đạt cúp điện thoại.
Cô xoa xoa eo nhỏ đau nhức của mình, cúi nhìn chính mình bộ lễ phục quý báu đã không thể nhìn được, lại thầm mắng tên khốn Sở Ngự Bắc, không nợ như thế nào không nói sớm a!
Cô nhặt lên áo khoác dưới đấy phủ lên người, này nhân phẩm không tính quá kém đi, nhưng không đại biểu sẽ không thiếu nợ a.
Lộ Tình Không thật không có nghe lời Vạn Lợi Đạt lấy hộ chiếu chạy trốn, cô tính tình lạc quan, giặc tới thì đánh, nước lên thì ngăn, việc tới đâu hay tới đó.
Thời đại công nghệ, tin tức truyền bá nhanh đến nỗi con người không tưởng tượng nổi.
Không cần thiết trong chốc lát, tin tức "phó tổng thống thiếu nợ không trả" đã truyền đến khắp nơi trên trời dưới đất, bởi vì Lộ Tình Không xuất hiện nên tin đồn biến thành "phó tổng thống nợ tiền chưa trả, lại thêm tình" đủ loại.
Phía truyền thông chính phủ vì bình ổn sự việc lần này, liệt kê ra nhiều hạng tài sản của phó tổng thống để chứng minh , ví dụ như phó tổng thống là chính phủ trước kia chiếm giá trị lớn sản lượng thương nghiệp quốc gia, như lợi nhuận thu nhập thị trường, và không lâu trước đây còn mua vài toà biệt thự lưng chừng núi...
Sở Ngự Bắc tài sản bên ngoài đều trình báo qua làm cho dân chúng không muốn biết cũng không thể, mới chỉ một phần tài sản được công bố đã có thể làm cho lời đồn "thiếu nợ kẻ hèn mấy ngàn vạn "
sụp đổ.
Mà bản thân Sở Ngự Bắc trước sau chưa từng lộ diện.
Ngồi trước TV Lộ Tình Không xem đến cái tin tức kia kêu một tiếng kinh hãi, cảm thấy chính mình bị mù mắt mới có thể đi tìm người thân của Bắc Thần Quốc thu nợ.
đại tiểu thư nhà họ Lộ
Lộ Tình Không biết mình làm không tốt nên đã chuẩn bị tốt tinh thần đương đầu.
Liên tiếp 3 ngày đều sóng yên gió lặng,thật giống như việc cô thu sai sổ sách kia căn bản chưa từng phát sinh.
Lộ Tình Không bắt đầu lạc quan mà nghĩ, anh ta là người trăm công nghìn việc, là người làm việc lớn, việc nhỏ chỉ xem như gió thoảng mây bay, chắc đã quên mất tiêu rồi.
Cô ăn ngủ, làm việc như thường, chỉ là vẫn có chút chột dạ, lúc ra cửa vẫn là có chút cẩn thận nhìn trái ngó phải.
Áo khoác tây trang của tên đó vẫn treo ở phòng cô, cô thật chân chó mà cầm đi giặt sạch sẽ, là phẳng phiu, còn xịt lên chút nước hoa đắt tiền của mình , thời khắc đều chuẩn bị để đưa trả cho anh ta.
Năm nhất chương trình học không tính là nhiều, Lộ Tình Không cứ 3 ngày lên lớp thì trốn học 2 buổi. Đối với dáng vẻ coi là xinh đẹp, miệng lại ngọt ngào, cho nên mỗi lần xét điểm trước kỳ thi các giáo sư đối với cô luôn là mắt nhắm mắt mở cho qua.
Người như vậy thường không được lòng đám nữ sinh, trong đó bất mãn nhất là người mựn lễ phục cho cô -- Thái Hiểu Hàm.
"Lộ Tình Không, lúc tôi mượn lễ phục cho cô thì cô nói thế nào?"
Bạn học Thái Hiểu Hàm nhưng người không như tên gọi ưu nhã, xinh đẹp,chính là dáng vẻ lúc phát hoả khác một trời một vực ,lời nói sắc bén, mất hết khí chất ....
Lộ Tình Không ngoáy ngoáy lỗ tai,khoa trương lùi ra sau 3 bước"dừng lại, dừng lại, nếu như để cho nam thần của cô thấy cái dáng vẻ này của cô, vậy thì cô lỗ vốn lớn nhé"
"Cô....."Thái Hiểu Hàm ngón tay run bần bật chỉ vào Lộ Tình Không, còn không quên liếc mắt nhìn quanh một cáu, sợ nam thần thật sự đi ngang qua nhìn thấy.
Lộ Tình Không vẻ mặt cười đến sáng lạn, đem lễ phục nhăn nhúm nhét vào tay Thái Hiểu Hàm, "được rồi, cầm đi! Đừng có cô cô tôi tôi nữa, cô chủ lớn như cô sinh ra đã ngậm thìa vàng, tiền tiêu cũng không thiếu, một bộ lễ phục nhỏ như vậy cô tính làm cái gì? Cũng đừng cùng tôi so đo nữa, tôi còn có việc, đi trước đây."
" Lộ Tình Không...cô đứng lại đó cho tôi!"