Sở Ngự Bắc dùng sức rút cánh tay của mình về, nheo đôi mắt dài và hẹp nhìn cô ta như nhìn một người đàn bà điên.
“Tần Hãn, đem người phụ nữ này ném ra ngoài cho tôi!”
Tần Hãn toàn thân đổ đầy mồ hôi,vẫn còn nhớ người phụ nữ lần trước chạm vào quần áo của Sở tiên sinh cho đến tận bây giờ vẫn phải nằm trong bệnh viện , không biết là chỉ bị thương hay là là điên rồi cũng nên, tóm lại bị Sở tiên sinh một tay ném ra ngoài liền nằm đến tận bây giờ.
Đây chính là chương trình phát sóng trực tiếp, vậy nên đừng làm gia chuyện gì đáng xấu hổ
“Vị này……” Tần Hãn đẩy đẩy mắt kính, khi nhìn thấy dung mạo của cô thì không biết nên nói gì.Tuy người này vô cùng xinh đẹp, nhưng có vẻ như vẫn còn là vị thành niên?
“Vị tiểu thư xinh đẹp này,nếu cô có chuyện gì thì cứ việc nói với tôi,mời đi bên này.”
Lộ Tình Không nhìn Tần Hãn bằng đôi mắt cảnh giác, bàn tay nhỏ càng bám chặt lấy cánh tay của Sở Ngự Bắc , “sao nào? Bị ta tôi bắt được thóp vẫn chối không nhận ? khoản nợ của các anh đã quá hạn 10 ngày rồi.
Sở Ngự Bắc quả thật đã mất hết kiên nhẫn, không nói không rằng liền nắm lấy cổ áo Lộ Tình Không nhấc bổng lên.
Tần Hãn vội vã chạy nhanh đến, “Tiên sinh, đây là chương trình phát sóng trực tiếp……”
Suýt nữa bay lên không Lộ Tình Không liền lấy chân đạp hắn, “này này này , anh mau thả tôi xuống! Thiếu nợ không trả anh còn có chút đạo lí không? Mau thả tôi xuống !”
Bộ đồ của anh vô cùng đắt,hơn nữa lại là mượn đến
Hỏng rồi thì ai sẽ là người bồi thường đây!
Tần Hãn hít một hơi, tiểu nha đầu này vẫn còn dám ở đó nói năng hàm hồ?
Phó tổng thống tiên sinh thiếu nợ không trả ?
Mọi người xung quanh nghe được chuyện này đã bắt đầu xì xào bàn tán
Thanh âm của cô lại không hề nhỏ , vì là phòng phát sóng trực tiếp nên dù muốn xử lí âm thanh thì cũng không còn kịp rồi.
Đây là chương trình được mười mấy quốc gia phát sóng trực tiếp,những nhân viên phát ngôn cấp cao bây giờ đều đã trở nên hừng hực như kiến bò trong chảo lửa rồi .
Điều bọn họ không biết chính là, người dân nước Bắc Thần vì lời nói của Lộ Tình Không mà trở nên ồn ào hơn bao giờ hết , cuộc bàn tán đã kéo dài từ từ mấy phút trước“phó tổng thống mới nhận chức đẹp trai đến mức”quá đáng hơn là “ phó tổng thống mới nhận chức lại dám thiếu nợ không trả ?”……
“Còn ngây ra đấy lm gì, đem cô ta ném ra ngoài cho tôi!”
“Tiên sinh, việc này……”
“Tư kéo…… Tư kéo……” Đó là âm thanh chiếc đầm bị xé rách của Lộ Tình Không.
Đôi mắt hẹp dài của Sở Ngự Bắc càng trở nên nguy hiểm, ở kia kiện lễ phục bong ra từng màng phía trước buông lỏng tay.
Lộ Tình Không tức giận đến mức mặt đỏ bừng lên , đôi tay gắt gao ôm lấy trước ngực, trừng mắt giần giữ nhìn Sở Ngự Bắc, hét to, “Thật vô lễ …… Giết người rồi…… Phó tổng thống thiếu nợ không trả , bây giờ còn muốn giết người diệt khẩu ……”
“Oa……” Lại là những tiếng ồ lên.
“này này này …… Anh làm cái gì vậy , mau thả tôi xuống ……”
THU NỢ NHẦM
Khách khứa đứng đầy sảnh không khỏi kinh ngạc. Không thể nhịn được nữa, Sở Ngự Bắc một lời không nói trực tiếp đem Lộ Tình Không vác lên vai,môt đường đi thẳng ra ngoài...
Tần Hãn ngây người ra ,cái này coi như xong rồi!
Đây chính là bữa tiệc mừng phó tổng thống nhậm chức! Lại là phát sóng trực tiếp!
Anh ta quay mặt qua, quả nhiên thấy sắc mặt già của tổng thống đen lại, mây đen dày đặc, điều này báo sắp bùng nổ đế nơi rồi.
"Một chút nhạc đệm mà thôi, cháu của ta kia cùng phụ nữ đùa giỡn một chút,không cần để ý,mọi người tiếp tục."
Lão tổng thống dù sao cũng là người trải qua sóng to gió lớn, lập tức liền dàn xếp ổn thoả.
"Đất nước sau có nhân tài a,phó tổng thống tuấn tú lịch sự,chủ tịch sau này có người như vậy kế vị, thật là có phúc, có phúc ......"
…......
Lộ Tình Không bị Sở Ngự Bắc thẳng đường vác đi,khuôn mặt nhỏ dồn máu đỏ hồng, nhưng tay chân không nhàn rỗi ,không ngừng đấm đá hắn.
" Anh cái đồ thiếu nợ còn lưu manh, mau thả tôi xuống."
" Ngày mau tôi liền cho người tới nhà anh quét sơn đỏ, viết chữ lớn,làm cho tất cả mọi người biết anh thiếu nợ còn không trả."
" Đồ bại hoại ,mau thả tôi xuống..."
"Cô nháo đủ chưa?" Sở Ngự Bắc trước nay cũng không biết phụ nữ phiền phức như vậy,người phụ nữ này từ khi gặp anh chưa có một phút nào yên tĩnh.
Lộ Tình Không bị anh ta rống to, đôi mắt to trừng lớn, ngẩn người ra,sau một lúc mới hồi phục tinh thần.
Cô duỗi tay túm tóc Sở Ngự Bắc, học dáng vẻ anh ta lớn tiếg hét lên :"Phó tổng thống thì ghê gớm lắm sao? Phó tổng thống thì có thể nợ à? Phó tổng thống thì có thể động chân động tay với tôi sao?"
"Đủ rồi!" Sở Ngự Bắc da đầu đau nhức, một tay cứu lấy đầu mình, trực tiếp đem người trên vai ném xuống đất.
Lộ Tình Không trên mặt đất lăn một cái,đau đến nhe răng trợn mắt, không nhịn được mà xoa cái mông đau nhức.
Mặc dù thời gian cô làm nhân viên đòi nợ không dài,lại thu nợ hiệu suất rất cao,là một người rất cơ trí , chư bao giờ rơi vào trường hợp như này,đây là lần đầu tiên cô chật vật như vậy.
Lộ Tình Không nằm bò trên mặt đất, hung dữ nhìn chằm chằm Sở Ngự Bắc :"Anh không phải là đàn ông,đồ lưu manh, mau trả tiền! "
Lễ phục của Lộ Tình Không ở sảnh tiệc đã đứt ra một chút rồi, lại qua một hồi lôi kéo ầm ĩ,cô toàn bộ phía sau đều bị rách ra, từ góc độ của Sở Ngự Bắc liền nhìn thấy toàn bộ cảnh phía trước của cô.
Hắn tựa hồ nhìn thấy được những thứ không nên nhìn thấy,trắng , tròn,vô cùng mịn màng.....
Cô ta nhìn tuổi không lớn, làn da trắng nõn toả ra ánh sáng dụ người, cảm giác không tệ,sờ vào hẳn là rất dễ chịu...
Yết hầu Sơ Ngự Bắc lên xuống giật giật, thời điểm thu hồi tầm mắt có chút mất tự nhiên , nha đầu này còn chưa thành niên đi? Tay tuỳ tiện cởi áo khoác trên người nhẹ nhàng ném xuống, vừa vặn dơi trên người Lộ Tình Không.