⬅ Trước Tiếp ➡
Quản gia:"……"
Bây giờ anh thực sự bị mất trí nhớ và nhiều người không nhận ra.
Nếu không, một vị hôn thê xa lạ sẽ không đến.
Nhưng anh nhớ rõ thân phận và tài sản của mình, anh chỉ đơn giản là quên mình phải gánh chuyện gì.
Lệ gia đã nhiều lần nghi ngờ liệu chứng mất trí nhớ của anh có phải là thật hay không, nhưng mỗi lần anh nổi giận rất dữ dội, cho nên mới sắp xếp đưa tới một vị hôn thể cho anh, nếu không phản đối, điều đó có nghĩa là vẫn còn một số điều không thể nhớ được.
Tất nhiên, không phải Lệ Ti Thừa không cố ý, nhưng mục đích cố ý của anh ở đâu, họ tạm thời không biết.
Bộ phim này chỉ có thể được tiếp tục.
Lúc này, Sơ Điều bên cạnh hỏi một câu: "Còn chú ba của anh ấy thì sao?”
Quản gia ngạc nhiên nhìn cô, trong ánh mắt có chút do dự: "Người chú thứ ba của cậu ấy tạm thời không có liên lạc.
Mối quan hệ Lệ gia khá phức tạp. Lệ Ti Thừa có ba người chú.
Cha anh là anh cả.
Nhưng Lệ gia phát tài và tổ tiên Lệ gia không có liên quan, hoàn toàn là do cha của Lệ Ti Thừa gặp may cưới được một siêu cấp đại phú mỹ, cộng với những nỗ lực tuyệt vời của chính mình, ông đã tạo ra một sự đảo ngược nhờ sức mạnh của cha vợ, tạo ra Vương quốc công nghệ của thiên đường, chính là Lệ gia.
Tuy nhiên, người Lệ gia mạng không tốt, vài năm trước cha mẹ của Lệ Ti Thừa đã sớm qua đời, để lại tài sản vô tận của Lệ gia, họ lập ra nhiều quỹ và di chúc khác nhau, ngoại trừ một phần nhỏ mà Lệ gia có thể có được, tài sản thuộc sở hữu của một mình Lệ Ti Thừa.
Với số tiền lớn như vậy, ai không nóng mắt chứ?
Trước tai nạn của Lệ Ti Thừa, chính người chú thứ ba của Lệ Ti Thừa đã giúp quản lý tập đoàn, vài năm trước được cha anh đề bạt là một tay nồng cốt của tập đoàn.
Và bây giờ, anh ấy mất tích.
- Nhóm gia đình.
"Không thể liên lạc sao?
Lệ Ti Thừa cau mày, trái lại, Lệ Ti Thừa rõ ràng vẫn còn nhớ người chú thứ ba này.
Người quản gia có chút không nói nên lời về lỗi lầm của mình, nhưng nói cách khác, mọi người đều bế tắc.
Ông đột nhiên xoay người lại, bí mật hất hất cằm với Sơ Điều.
Sơ Điều nháy nháy mắt, đột nhiên nói, "Ti Thừa, em ra ngoài trả lời điện thoại~"
Lệ Ti Thừa cười khẩy: "Em yêu, đi chậm một chút.”
Sơ Điều: "..."
Lão đại ngạo mạn.
Người quản gia hơi sốc.
Nhưng ông nhanh chóng ổn định, sau khi Sơ Điều ra ngoài, hướng về phái Lệ Ti Thừa nói là giao phó một số việc trong nhà, hầu hết đều bị Lệ Ti Thừa lấy cớ “không biết không nhớ” qua loa lấy lệ.
Khi chuẩn bị ra ngoài, Lệ Ti Thừa đột nhiên nói: "Đúng rồi, quá trình mua lại Công ty Tinh Thụy được thiết lập vào tháng trước như thế nào?"
"..."
Quên một số người thân trong nhà, nhưng vẫn biết rõ quy trình của công ty, dám nói rằng đây không phải là cố ý?
Người quản gia âm thầm thốt lên một câu, vẫn lịch sự và trả lời một cách trân trọng: "90% đã hoàn thành, vấn để còn lại là về việc sa thải nhân viên cũ của Công ty Tinh Thụy.”
Lệ Ti Thừa suy nghĩ một lúc và nói: "Chú ba không có ở đây, chuyện này giao lại cho tôi tiếp quản.”
Quản gia: "Được rồi, tôi sẽ thông báo cho công ty ở đó ngay lập tức."
*
Người quản gia đi ra, Sơ Điều đang ở cửa cắn đường, dựa vào tường với vẻ mặt nhàn nhã.
Trong phòng bệnh thì quản gia dáng vẻ cung kính, tới khi đối mặt với Sơ Điều lại tỏ ra kiêu ngạo hơn một chút: "Trong thời gian này, cô sẽ phải luôn ở bên cạnh cậu ấy, không quan trọng nếu cậu ấy ghét cô, dù sao, cô cũng là cô gái duy nhất có thể tiếp cận cậu ấy, cho nên không cần nóng vội.”
"Ok ok.”
Sơ Điều trả lời qua loa lấy lệ.
Người quản gia liếc nhìn cô lần nữa, với một chút khinh bỉ: "Tốt nhất không nên mưu tính chuyện gì trong lòng, cô biết thân phận của cô vẫn đang được ngụy trang, đừng để cho cậu ấy đoán được.”
Sơ Điều: "Điều đó thật khó khăn, ông nói rằng tôi là con gái của một doanh nhân Trung Quốc giàu có ở nước ngoài, nhưng tôi chưa bao giờ ra nước ngoài."
Đi nước ngoài là một điều xa xỉ.
"Cô không cần phải quan tâm đến điều nhỏ nhặt này." Người quản gia phất tay một cái: "Nếu cần, cô có thể nói với cậu ấy, vì nghe tin cậu ấy bị tai nạn, thương tâm quá độ, chuẩn bị tự tử, đập đầu vào tường, kết quả tự sát không thành, ngược lại mất đi một phần trí nhớ. Cậu ấy có thể mất trí nhớ, sao cô không thể chứ?”
Sơ Điều: "..."
Vậy cũng được sao?
⬅ Trước Tiếp ➡