Phong Thánh ngồi ở trong xe riêng xa hoa khiêm tốn, khi vội xong công việc một ngày về nhà, giữa mặt mày lãnh trầm của anh hơi hiện mỏi mệt, khi mặt lạnh lơ đãng nhìn về phía ngoài cửa sổ, tầm mắt đột nhiên dừng lại, dừng ở trên thân ảnh nhỏ tóc dài màu đen rối tung nào đó bên đường: “Dừng xe.”
Xe hơi màu đen lập tức dừng lại ở bên đường, Phong Thánh nhíu mày lạnh lại hạ cửa sổ xe xuống, khi hạ đến một nửa, liền nghe được quán nướng bên đường truyền đến một câu nói kinh người.
“Tối hôm qua tớ lên giường với đàn ông!” Giọng nói Lạc Ương Ương trịnh trọng nói chuyện lạ.
Ánh mắt Phong Thánh chợt lóe, mắt lạnh nhắm thẳng vào Lạc Ương Ương ngôn ngữ phóng đãng, tóc dài đen rối tung đến eo.
Cô gái kia, mặc quần áo màu đen anh chuẩn bị cho cô, nghe ngữ khí, tựa hồ có ý kiến rất lớn với anh?
“Phốc! Khụ khụ……” Vưu Vưu mới vừa uống một ngụm bia, trực tiếp bị sặc bia lạnh lẽo, qua rất lâu mới hòa hoãn lại, nghẹn đỏ một khuôn mặt búp bê đáng yêu, “Cậu nói cái gì? Lặp lại lần nữa!”
Sao anh ta lại ở nơi này?.
Cô không nghe lầm hứ?
Lạc Ương Ương đến mối tình đầu cũng còn chưa có tặng ra ngoài, đâu ra đàn ông lên giường với cô ấy?
Một lần sặc này của Vưu Vưu, bia trong miệng phun không ít ở trên xâu nướng, Lạc Ương Ương phủi khóe miệng một chút, ở trong ánh mắt vội vàng lại khiếp sợ của Vưu Vưu, sau khi cô lại rót mạnh một ngụm bia lớn, mới giả vờ bình tĩnh nói: “Cậu không nghe lầm, tớ lăn giường với đàn ông.”
Mắt to xoay tròn của Vưu Vưu chớp vài cái, khiếp sợ qua đi ngược lại cũng rất nhanh bình tĩnh lại, nghĩ nghĩ, hỏi dò: “Ai? Phong Ngật?”
Xe Phong Thánh liền ngừng ở ven đường, tuy rằng giọng nói Vưu Vưu không lớn, nhưng cùng với gió đêm thổi vào bên trong xe, anh vẫn là nghe được hai chữ ‘ Phong Ngật ’.
Giây tiếp theo.
Mắt lạnh cao thâm khó đoán của Phong Thánh trầm xuống thật sâu, cả người tản mát ra khí xơ xác tiêu điều, ngay cả tài xế cũng cảm giác chỗ ngồi phía sau hàn khí tập người.
Ngay sau đó, tài xế liền nhìn thấy Phong Thánh đột nhiên xuống xe.
Khi nghe được tên Phong Ngật, Lạc Ương Ương khẽ nhúc nhích ấn đường một chút, ánh mắt có chút phức tạp, vừa định nói không phải Phong Ngật, dư quang khóe mắt liền liếc thấy ven đường có một đoàn hắc ảnh bao phủ tới đây, khí thế khiếp người, cảm giác áp bách phi thường cường đại.
Theo bản năng nghiêng đầu nhìn lại, thân thể Lạc Ương Ương lập tức cứng đờ, hoảng sợ mà nhìn Phong Thánh lập tức sẽ đến.
Sao anh ta lại ở nơi này?
Mặt đen của Phong Thánh lạnh lẽo, cánh tay dài duỗi ra bắt lấy cánh tay Lạc Ương Ương, không nói hai lời kéo cô liền đi.
“Anh, anh làm gì? Buông tôi ra!” Sau khi bị mạnh mẽ túm đi vài bước, Lạc Ương Ương mới nhớ tới phải giãy giụa.
Phong Thánh muốn làm gì!
Vưu Vưu nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện, cả kinh trừng mắt đôi mắt to, nhìn chằm chằm thân hình cao lớn đĩnh bạt của Phong Thánh, đầu óc đều sắp ngừng vận chuyển.