⬅ Trước Tiếp ➡
“Đau.” Toàn thân Lạc Ương Ương không một chỗ thoải mái, liền giống như bị xe tải lớn nghiền qua, “Sao lại đau như vậy?”
Nghĩ đến Phong Thánh đầu sỏ gây tội kia, rất sợ anh giống như sẽ lao tới từ một góc nào đó, Lạc Ương Ương cố nén bò dậy.
Trên tủ đầu giường đặt một cái túi, cô vừa lúc nhìn thấy bên trong là quần áo, còn là trang phục nữ, không kịp nghĩ lại, cô cầm lấy liền mặc.
Khi mặc quần áo nhìn thấy dấu vết xanh tím thảm không nỡ nhìn trên người của mình, khuôn mặt nhỏ của Lạc Ương Ương đỏ lên, không biết là xấu hổ hay là tức giận.
Nhanh chóng mặc xong quần áo, sau khi Lạc Ương Ương tỉnh táo lại liền hoang mang rối loạn, tóc dài rối tung đi ra từ câu lạc bộ ra, cô đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
Lang thang không có mục tiêu đi ở trên đường, trong lúc vô tình nhìn thấy một tiệm thuốc, Lạc Ương Ương đứng yên ở cửa thật lâu, cắn răng một cái đi vào, sau khi mua xong thuốc dùng tốc độ nhanh nhất vọt ra.
Không có nước, cô nuốt khô xuống một viên thuốc tránh thai khẩn cấp, hộp thuốc bị cô hung tợn ném vào thùng rác.
Năm nay cô mười chín tuổi, đã thành niên, không đến mức cái gì cũng đều không hiểu, hoang đường qua đi, cô phải bảo hộ chính mình.
Màn đêm buông xuống, sau khi Lạc Ương Ương ở trên phố thất hồn lạc phách du đãng mấy tiếng, gọi một cú điện thoại.
Tiếng chuông mới vừa vang lên một giây, điện thoại đã được tiếp thông, phẫn nộ rít gào của bạn tốt, cũng cường thế vọt vào màng tai:
“Lạc Ương Ương! Cậu chết chỗ nào vậy hả? Tớ gọi điện thoại cho cậu cả một ngày! Cậu lại dám không tiếp! Hai tiết hôm nay, giáo viên đều gọi tên cậu đó cậu có biết hay không? Tớ thiếu chút nữa liền lộ rồi!”
 
Tối hôm qua tớ lên giường với đàn ông.
“Vưu Vưu.” Vừa nghe được tiếng gầm gừ của bạn tốt, trong lòng đau xót của Lạc Ương Ương đột nhiên liền muốn khóc, “Tớ muốn ăn xâu nương, ở nướng quán chờ cậu.”
Lạc Ương Ương như nghẹn ở trong cổ họng sau khi nói xong, không đợi Vưu Vưu đáp lời liền cắt đứt điện thoại, cô lo lắng nói thêm gì nữa sẽ khóc lên.
“Cúp điện thoại của tớ?” Vưu Vưu ở ký túc xá đại học, mở to mắt to tròn tròn, giận trừng mắt nhìn di động đã kết thúc trò chuyện, “Lạc Ương Ương, cậu năng lực ha! Chờ xem lát nữa tớ thu thập cậu như thế nào!”
Lúc sau, Vưu Vưu liền vô cùng lo lắng ra khỏi ký túc xá, khi cô đuổi tới quán nướng bên đường hai người thường đi, liền nhìn thấy Lạc Ương Ương luôn không uống rượu ngồi một mình ở trước bàn, giống như điên rồi há to miệng uống rượu.
“Cậu uống lộn thuốc hả! Sao lại uống rượu? Còn gọi nhiều xâu nướng như vậy!”
Vưu Vưu hấp tấp đi tới, đặt mông ngồi xuống ở đối diện Lạc Ương Ương, khiếp sợ nhìn bàn nhỏ bày đầy xâu nướng, hai người đàn ông thành niên ăn đều ước chừng có thừa.
“Tâm tình tớ tốt!” Lạc Ương Ương đặt mạnh chén rượu xuống, nhìn mặt búp bê tròn tròn đáng yêu của bạn tốt, sảng cười nói, “Tớ mời khách, tùy tiện ăn!”
“Cậu nói!” Ánh mắt Vưu Vưu quay tròn sáng lên, lập tức duỗi tay gọi ông chủ, hô, “Ông chủ, lại đến năm mươi xâu thịt dê!”
Quầy hàng nướng ở ven đường, có cảnh tượng người qua đường vội vàng đi qua từ bên cạnh, lại đi về phía trước một chút là đường phố, dưới bóng đêm ngọn đèn dầu vạn nhà, ngựa xe như nước thật náo nhiệt.
⬅ Trước Tiếp ➡