⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi Đường Ninh tan làm trở về, mới biết được dì Trường xin nghỉ đi thăm cháu gái.
May mà trước khi đi bà đã chuẩn bị cơm tối, Tần Minh Vũ tối nay tăng ca chưa về, chỉ có cô và Tần Việt, hai người im lặng dùng cơm.
Đường Ninh đang muốn trở về phòng mình, lại nhìn bát đĩa trên bàn. Cô nghĩ đến hôm nay sẽ không có ai dọn dẹp, lại nhìn Tần Việt đang đứng trước cửa sổ phòng khách nghe điện thoại. Tay hắn cắm trong túi quần, sống lưng thẳng tắp, sườn mặt lạnh lùng đang nghe người bên kia nói chuyện, sau đó thỉnh thoảng đáp lại một câu ngắn gọn.
Đường Ninh bắt đầu thu dọn bát đĩa, quên đi, dì Trương không ở, bát đĩa trên bàn này cũng không thể để ba chồng thu dọn được, chỉ có thể là cô xử lý.
Tuy rằng từ nhỏ đến lớn, số lần cô rửa bát đũa có thể đếm được trên đầu ngón tay, nhưng ít nhất cũng là đã từng.
Nhưng sau khi đi vào phòng bếp không lâu, bên trong đã truyền ra âm thanh rơi vỡ hỗn loạn cùng với giọng phụ nữ kêu lên.
Tần Việt đứng cạnh cửa sổ nhíu mày, cúp điện thoại bước về hướng phòng bếp. Hắn nhìn Đường Ninh đứng dưới ánh đèn sáng, vẻ mặt chán nản, hai mày nhíu lại, một vài sợi tóc rủ ra, thoạt nhìn có chút đáng thương.
Tầm mắt Tần Việt hạ xuống, nhìn xung quanh chân cô là vài chiếc bát vỡ, nếu nhìn kỹ còn thấy bên mu bàn chân trái của cô có vài mảnh vụn đâm vào, máu chảy đầm đìa. Trách không được vẻ mặt cô thống khổ như vậy.
Nhìn cô vẫn đang ngây ngốc, Tần Việt tiến đến trực tiếp bế cô lên ôm ra bên ngoài. Sau đó đặt cô trên ghế sofa, quay người lấy hộp thuốc, ánh mắt chăm chú nhìn cô nói “Có thể tự xử lý được không?”
Đường Ninh không cẩn thận làm chân bị thương, sau đó lại bị hắn ôm ra ngoài giống như ôm đứa trẻ, biểu cảm trên khuôn mặt có chút bối rối.
Cô rụt chân, lấy hộp thuốc vội vàng nói “Con có thể.”
Tần Việt nhìn sắc mặt cô, nhịn không được trách cứ cô một câu “Vẫn vụng về giống như trước đây.”
Hắn nói xong liền đi vào phòng bếp dọn dẹp.
Đường Ninh ngồi trên sofa xử lý miệng vết thương, nhéo má ngẩn người. Cô vẫn đang đắm chìm trong câu nói cuối cùng kia của hắn.
Trước đây…
Đây là lần đầu hắn nhắc đến trước đây, cũng là lần đầu cô dám nhớ lại ký ức kia.
Đúng là trong quá khứ hắn cũng thường nói cô vụng về.
Cô không biết nấu cơm, nhưng vẫn vì hắn mà học một lần. Kết quả đương nhiên không vừa ý, lúc ấy hắn đã gõ trán cô nói như vậy.
Còn có rất nhiều cảnh tượng khác, nhưng khi đó cả hai đều đang ngọt ngào như mật. Hắn tuy rằng dùng giọng điệu quở trách nhưng lại hàm chứa sự bất đắc dĩ, sủng ái và bao dung.
Hiện giờ những ký ức này bị đánh thức, cô chỉ cảm thấy chua xót và rối loạn.
Hắn thì sao?
Cô hiện tại là vợ của con trai hắn, hắn là ba chồng của cô.
Ngay khi cô cho rằng bọn họ có thể hòa thuận với nhau như chưa có chuyện gì, hắn lại làm cô nhớ quá khứ trước đó.
Hắn coi cô là cái gì?
Đường Ninh càng nghĩ càng loạn, thở dài một hơi.
⬅ Trước Tiếp ➡