Tình Nghiệt Duyên
CHƯƠNG 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Cho đến khi Tần Việt dọn dẹp sạch sẽ đi đến bên cạnh, Đường Ninh vẫn đang nhìn vào khoảng không xa xăm, cũng không biết đang nghĩ cái gì.
Ánh mắt Tần Việt nhìn lên chân cô, xem cách băng bó của cô cũng rất chuẩn, liền nói “Cũng muộn rồi, lên lầu nghỉ đi.”
Đường Ninh rất nhanh hồi phục lại tinh thần, gật đầu chống tay trên sofa đứng lên.
Những vết thương chủ yếu ở bên trên mặt chân, chỉ là chạm đến vết xước lại có chút đaụ
Vết thương nghiêm trọng nhất là ở bên rìa chân, kéo dài lên bàn chân. Đường Ninh thử đặt chân xuống đất, đứng yên thì không sao, nhưng cô vừa thử di trái trái phải phải, vết thương bị đè ép đến đau đớn.
Cô hít một hơi, Tần Việt ở một bên thờ ơ lạnh nhạt nhìn cô khó khăn muốn tự đi lên lầụ
Sau khi nhìn một lát, hắn vẫn cúi người, bàn tay to ôm lấy cô, trực tiếp đặt cô trong lồng ngực.
Đường Ninh đột nhiên bị ôm lấy, kinh hãi hô lên một tiếng, cả người mất đi trọng tâm vội vàng nắm chặt áo sơ mi trước ngực người đàn ông. Cô ngẩng đầu nhìn cái cằm kiên nghị sạch sẽ của hắn, lại cúi đầu nhìn bản thân đang nằm trong lòng hắn, cố gắng giãy dụa muốn đi xuống.
Bên trên lại vang lên giọng nói trầm thấp của người đàn ông. Ban đêm nghe giọng nói này lại có chút gợi cảm.
“Đừng lộn xộn, ta ôm em đi lên.”
Đường Ninh siết chặt ngón tay, giọng nói nhẹ nhàng mang theo lo lắng “Con không sao, có thể đi được, hơn nữa như này…không hay lắm.”
Tần Việt cười nhạo một tiếng, vừa ôm cô đi lên cầu thang vừa khinh bỉ “Em xác định bây giờ có thể tự mình đi lên lầu 3.”
Phòng ngủ của Tần Việt ở lầu 2, cô và Tần Minh Vũ ở lầu 3.
Đường Ninh nhìn cái chân của mình, muốn há miệng rồi lại ngậm chặt, quên đi, cô xác thực là không thể tự đi lên.
Ban đêm yên tĩnh, trong nhà im ắng chỉ có hai người bọn họ.
Cô nằm trong lồng ngực hắn, bờ vai rộng lớn, bước đi vững vàng. Nghe hắn từng bước từng bước ổn đi lên cầu thang, Đường Ninh cũng chậm rãi thả lỏng.
Ánh đèn trên lầu hai có chút mờ nhạt, ánh sáng và bóng đen đan xen phủ lên người bọn họ, yên lặng đến lạ thường.
Đường Ninh thả lỏng tâm trạng, cái gì cũng không muốn nghĩ đến.
Người đàn ông phía trên vẫn nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt tự nhiên, hắn cảm nhận thân thể mềm mại đang an tĩnh nằm trong lồng ngực, lại lơ đãng cúi đầu liếc nhìn hàng mi đang rủ xuống của cô, bàn tay nhỏ bé nắm chặt áo hắn.
Khóe miệng đang mím chặt của Tần Việt không tự chủ được cong lên.
⬅ Trước Tiếp ➡