Chươռg 9 Tớ không muốn rời khỏi cậu
"Lương Trạch, cậu nghĩ xem ngày mai chúng ta nên ăn cái gì?"
Lương Trạch đã quen với thói quen Kiều Khả nghĩ gì nói nấy, "Ăn cà rốt đi, bác sĩ nói khả năng miễn dịch của cậu quá yếu, cậu nên ăn nhiều rau hơn."
“Nhưng tớ không thí¢h cà rốt, mùi vị của nó rấtlạ.” Kiều Khả làm nũng trên lưng Lương Trạch, cậu dụi dụi vào cổ của hắn, lúc này Lương Trạch đã bị cậu cọ đến mức ngứa ngáy.
“Vậy ăn bắp cải nhé, cậu không thí¢h sao?” Lương Trạch xốc cậu lên trên một chút.
“Vậy tớ phải ăn những thứ khác, thịt và rau kết hợp mới tốt cho sức khỏe.” Kiều Khả không thuyết phụcđược Lương Trạch thì cậu liền nói thêm, “Bác sĩ đã nói như vậy.”
Lương Trạch nghĩ rằng thật đáng kinh ngạc khi Kiều Khả trở nên khá thông minh khi đề cập đến chuyện thức ăn.
Cuối cùng khi đến ký túc xá, Lương Trạch đặt Kiều Khả lên ghế và đi cất hộp cơm.
Kiều Khả khập khiễng đi tới, "Lương Trạch, nghỉ ngơi một chút đi, để tớ xoa bóp cho cậu, được không?"
Bàn tay nhỏ bé tùy ý ấn vào lưng Lương Trạch, Lương Trạch bị cậu xoa xoa làm cho ngứa ngáy, cậu khẽ ấn chỗ này, véo chỗ kia.
Một lúc sau, bàn tay Kiều Khả trở nên đau nhức, "Lương Trạch, cậu thấy sướng không, tay tớ đau quá."
Lương Trạch quay lại và nắm lấy tay Kiều Khả, xoa xoa và nói "Tên nhóc yếu ớt."
Kiều Khả mỉm cười nịnh nọt, hai tay ôm lấy tay phải của Lương Trạch, "Vậy tớ đi tắm trước, cậu nghỉ ngơi đi."
Lương Trạch gật đầu, buông Kiều Khả ra "Đừng tắm quá lâu, chỉ cần rửa một chút là được."
Lương Trạch nhìn Kiều Khả thu dọn quần áo của mình, lúc hắn nhớ lại những điều gì đó, hắn liền nói, "Tớ sẽ tắm trước, đến khi nhiệt độ tɾong phòng tắm trở nên cao hơn, thì cậu hãy vào tắm, được không?"
Kiều Khả cảm động xoay người ôm eo Lương Trạch, đầu tóc lông xù của cậu liền chạm vào ngực Lương Trạch, sau đó cậu ngẩng đầu lên nhìn Lương Trạch với đôi mắt sáng ngời và nói “Lương Trạch, cậu thật sự rấttốt bụng, làm sao có thể tốt như vậy, thậm chí tớ còn không muốn rời khỏi cậụ"
Lương Trạch bị vẻ mặt đáng yêu của Kiều Khả làm cho choáng ngợp, hắn đành phải kéo cậu ra, "Cậu mau để tớ đi tắm, rồi cậu cũng phải tắm nhanh rồi đi ngủ, sau đó mặc áo khoác vào."
Buổi tối, tɾong lúc Kiều Khả ngủ say, Lương Trạch lặng lẽ leo lên giường, sờ sờ trán của cậu, xác định không tiếp tục phát sốt, sau đó hắn mới yên tâm đi ngủ.