“A… tiêm sao…” Kiều Khả run giọng nói “Vậy tớ có cần… tiêm thêm một mũi nữa không.”
Lương Trạch cố ý trêu chọc Kiều Khả, “Bác sĩ nói nếu còn sốt thì nên tiêm thêm một mũi nữa.”
“Nhưng tớ cảm thấy tớ đã khỏe rồi, tớ đã khỏi rồi, nếu cậu không tin thì sờ trán tớ đi.” Kiều Khả lộ ra vẻ mặt đau thươռg, kiên quyết dùng tay Lương Trạch sờ trán của mình.
Lương Trạch không kìm được tiếng cười của mình, cuối cùng Kiều Khả cũng đã hiểu, "Cậu nói dối tớ, đúng không, Lương Trạch?"
Lương Trạch vốn tưởng rằng Kiều Khả sẽ tức giận, nhưng hắn lại nhìn thấy Kiều Khả vỗ vỗ ngực nhỏ của mình, "Lương Trạch, cậu làm tớ sợ muốn chết, tớ còn tưởng rằng cần phải đi tiêm."
Lương Trạch thu dọn đồ đạc, đo nhiệt độ cho Kiều Khả, sau khi cảm thấy cơn sốt đã hạ gần hết, hắn bèn vén chăn và mặc đồng phụchọc sinh cho cậu, nói “Đi thôi, tớ cõng cậu về ký túc xá.”
“Tớ có thể tự đi về.” Kiều Khả ngượng ngùng sờ mũi nói.
"Lúc đó tớ cõng cho tớ, ngoài trời lại mưa rồi, nếu cậu tiếp tục bị ướt, thì cậu phải tiêm thêm đấy." Lương Trạch nói và xoa đầu Kiều Khả.
“Được rồi, vậy tớ sẽ mời cậu đồ ăn ngon.” Kiều Khả dựa vào lưng Lương Trạch và thì thầm vào tai hắn, hơi thở ấm áp của cậu khiến chiếc cổ nhạy cảm của Lương Trạch trở nên kích thích đến mức ngứa ngáy.
Lần này Kiều Khả thực sự thành thật nằm trên lưng Lương Trạch, có lẽ vì Kiều Khả vừa thức dậy, cho nên cậu liền nói chuyện không ngừng, nhưng Lương Trạch vẫn đáp lại cậu từng câu một.
"Lương Trạch, cậu có mệt không? Tớ có nặng̝ không?"
"Không mệt, không nặng̝."
"Lương Trạch, cậu đối với tớ thật tốt, còn đưa tớ đến bệnh viện."
"Lẽ nào có người không đưa cậu đến bệnh viện?"
“Bạn cùng phòng hồi cấp Kiều Khả biết tớ bị ốm, nhưng hắn cũng không gọi tớ dậy, lúc tớ không vào lớp thì cô giáo đến tìm, rồi đưa tớ vào phòng y tế”.
Lương Trạch trấn an vỗ vỗ bắp ͼhân của Kiều Khả, "Vậy bây giờ cậu hãy ở cùng tớ, tớ sẽ chăm sóc cho cậụ"
"Vậy cậu phải đối tốt với tớ một chút, tớ nói cho cậu biết, tớ có một bí mật, nhưng tớ không thể nói cho cậụ" Kiều Khả đột nhiên chuyển đề tài.
Lương Trạch hỏi Kiều Khả, "Bí mật gì? Cậu đã có người mình thí¢h sao?"
"Không phải. Đó là một bí mật lớn, rấtlớn, tớ sẽ không nói với bất kỳ ai." Kiều Khả siết chặt cán ô.
"Vậy bây giờ cậu muốn nói cho tớ biết sao?" Lương Trạch lại hỏi Kiều Khả.
“Tớ không nghĩ cậu là một người thí¢h nói bậy, đúng không, Lương Trạch.” Kiều Khả vung hai ͼhân trên lưng Lương Trạch.
“Đừng vung lung tung, nếu dầm mưa, tớ sẽ đưa cậu trở lại phòng y tế để tiêm thêm lần nữa.” Lương Trạch đe dọa Kiều Khả, quả nhiên cậu đã thực sự thành thật.