⬅ Trước Tiếp ➡
" Con không đi, con phải ở đây..."
Trưởng thôn trừng cô một cái " Lát trở về"
Thân thể nhỏ bé của cô bị lôi đi, người đàn ông bước đi phía sau, nhịn không được bật cười.
Khó lắm trong thôn mới xuất hiện một người đàn ông cao lớn tuấn tú, cho nên dẫn tới không ít các cô gái chưa chồng kéo đến nhà trưởng thôn, có cả Tôn Hiểu Tuyết vừa đẹp người đẹp nết, mới mười tám tuổi, đã học xong cấp hai, hiện giờ đang giúp đỡ việc nhà nông cho gia đình, dáng người cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp, đặc biệt rất trắng, đàn ông trong thôn đều thầm thương trộm nhớ Tôn Hiểu Tuyết, bất quá mẹ Tôn Hiểu Tuyết đều khinh thường không để vào mắt, hiện giờ bỗng nhiên xuất hiện một bộ đội đặc chủng, mẹ Tôn Hiểu Tuyết bảo cô cứ mặt dày đeo bám, nếu có thể theo người đàn ông đó trở về thành phố, đối với con là chuyện vô cùng tốt.
Tôn Hiểu Tuyết mười tám tuổi, cùng với Trầm Úy Lam mười lăm tuổi, so về số tuổi cũng không kém nhau bao nhiêu, nhưng so về dáng người, thật kém xa.
Tôn Hiểu Tuyết cao một mét bảy, hai chân vừa thẳng vừa dài, tuy rằng bị quần áo che bớt phần nào, nhưng vẫn nổi bật trong đám người, mái tóc cô đen dài, rất khác so với người trong thôn.
Người đàn ông liếc qua một cái, liền dừng lại trên người Tôn Hiểu Tuyết, quả thật rất đẹp, nhìn xuống phía dưới, hai chân trắng nõn nà, đàn ông ai lại không thích chứ. Các cô gái đứng phía sau, cũng bắt đầu hâm mộ Úy Lam, đàn ông đẹp trai như vậy, vì sao lại ở trong nhà nó
Úy Lam đi vào trong nhà, nhìn một bàn đầy thức ăn, con dâu trưởng thôn còn giết cả gà đãi khách. Cô lại nhớ tới bầy gà nhà mình, bà trước khi mất đã nói qua, trong nhà chỉ có mấy con gà con vịt, nhất định phải nuôi cho tốt, để chúng nó ấp thật nhiều gà con vịt con, như vậy Úy Lam mới không chết đói, Úy Lam luôn nhớ kỹ lời bà, nên ai cũng đừng mơ động vào gà vịt của cô.
Con dâu trưởng thôn hết nhìn Úy Lam, lại nhìn người đàn ông cười nói " Chắc đói bụng rồi, mau vào dùng cơm "
Đúng là Úy Lam rất đói bụng, người đàn ông cũng chẳng khá hơn bao nhiêu, anh ngồi lên ghế, càn quét bàn thức ăn trước mặt, cắn nuốt từng ngụm lớn, kế bên anh, Úy Lam có chút từ tốn, chậm rãi ăn từng miếng một.
Anh nheo mắt nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn đang nhai nuốt của cô, trong đầu chỉ có duy nhất một suy nghĩ cô bé này không thích hợp sống ở nông thôn.
5
5
Ở nhà thôn trưởng đến khi trời tối, Uý Lam có chút không yên, muốn trở về nhà, trưởng thôn thấy vậy định đứng lên đưa tiễn, người đàn ông liền xua tay.
" Không cần, tôi cõng cô bé trở về là được"
Uý Lam cảm thấy lời nói này có chút khác thường, kéo góc áo người đàn ông nói " Không cần đâu "
Trưởng thôn xuỵt một cái, ngăn lại lời cô nói, sau đó răn dạy " Uý Lam, phải biết lễ phép "
Người đàn ông gật gật đầu, ngồi xổm xuống, nói với Uý Lam đang ở phía sau " Leo lên "
Lưng người đàn ông thật rộng, nhìn vào cũng rất thoải mái, Uý Lam không nghĩ ngợi lung tung nữa mà bò lên, hai tay bắt lấy cổ anh, cái miệng nhỏ nhẹ nhàng nói " Về nhà thôi "
Trưởng thôn có chút ngượng ngùng vỗ vỗ đầu " Làm phiền cậu "
Người đàn ông lắc đầu, cõng trên lưng cô bé Uý Lam nhẹ tênh, từng bước đi về nhà. Con đường trở về không dài cũng không ngắn, nhưng với thể lực cường tráng của người đàn ông cũng không đáng bao nhiêụ
Uý Lam tựa đầu trên lưng người đàn ông, căn bản không chút buồn ngủ, hai chân mảnh khảnh cọ cọ trên người anh, rồi mở miệng hỏi
" Chú tên gì? "
Người đàn ông ngẩn người, hơi thở nóng hổi của cô bé phun lên tai anh, có chút ngứa ngáy khó chịu, chọc người ta muốn phạm tội. Cô bé nhìn thật gầy, nhưng áp trên lưng lại rất mềm mại, cõng đến cả người anh cũng thoải mái theo.
Người đàn ông quay đầu nhìn cô, bắt gặp một đôi mắt to tròn đen láy, Uý Lam có chút chần chờ nói " Không muốn trả lời "
Người đàn ông cũng không nói chuyện, bước đi có phần nhanh hơn. Uý Lam bắt đầu có chút mệt mỏi, dựa sát vào lưng người đàn ông, hai chân không nhịn được đong đưa tới lui, trên đùi anh bị cô đá trúng rất nhiều nhưng anh không lên tiếng, Uý Lam đành mặc kệ, nhắm mắt tiếp tục hưởng thụ.
Tôn Hiểu Tuyết đứng cách đó không xa, nhìn người đàn ông cõng Trầm Uý Lam trên lưng.
Anh cũng nhìn thấy Tôn Hiểu Tuyết, nhưng anh vốn không quen biết cô gái này, tự nhiên sẽ không cùng cô chào hỏi, một đường đi thẳng về phía trước. Tôn Hiểu Tuyết hít một hơi sâu, cầm đèn pin trong tay, chạy theo người đàn ông nói
" Đường tối, tôi đưa hai người đi "
Người đàn ông đứng lại, Trầm Uý Lam cũng mở mắt ra, nhìn Tôn Hiểu Tuyết rồi nói " Tôi cũng có đèn pin "
⬅ Trước Tiếp ➡