⬅ Trước Tiếp ➡
Anh mắc tiểu đến bụng căng lên, vật nam tính cũng cương cứng, lại thêm ý nghĩ lấy vợ sinh con, cự vật càng cứng thêm vài phần, anh hít thở sâu đem những xao động trong lòng ép xuống. Mấy năm trong quân đội, anh nín đến sắp hỏng
Đành chờ lúc ra khỏi thôn này....anh thật mong đợi, nhưng phải cố thêm vài ngày nữa xe mới tới đón anh.
Cơ thể Úy Lam run lợi hại, lạnh muốn chết Cô đưa ngón tay chỉ về phía nhà gỗ có cửa khép hờ cách đó không xa, chính là nhà vệ sinh.
" Chỗ đó, chú đi đi " Úy Lam vừa nhảy lên nhảy xuống vừa nói.
Một mùi tanh tưởi khó ngửi bay tới, còn chưa bước vào anh đã chịu không được. Ánh đèn pin theo động tác của cô lóe lóe, chiếu vào mắt anh, người đàn ông nhìn chằm chằm khuôn mặt cô bé, dưới ánh trăng thật trắng nõn nà, khuôn mặt vì lạnh ửng đỏ, đáng yêu cực kỳ.
Trưởng thôn từng nói, cô bé này hình như có chút ngây ngốc. Ngốc, sao anh lại không nhìn ra điểm ngốc của cô?
Úy Lam quay người đi nói " Chú không đi, tôi về nhà đó "
Đối với cô bé không thích nói chuyện như Úy Lam, vậy mà hôm nay lại cùng người đàn ông xa lạ này nói nhiều như vậy. Người đàn ông xoay người, nhìn nhà vệ sinh trước mặt, anh nhăn mũi, đành bỏ qua chỗ đó tìm một gốc cây gần đây vậy.
Anh đem khóa quần kéo xuống, lấy ra vật nam tính bị nén căng đầy, thoải mái xả ra. Úy Lam đứng chờ có chút không kiên nhẫn, chưa đợi đến lúc người đàn ông đi ra, cô đã chạy về nhà.
Anh mỉm cười nhìn cô chạy đi mất, thầm than nhẹ, đúng là cô bé ngốc.
Đêm nay, người đàn ông thật khó ngủ, trời lạnh không nói, không khí xung quanh còn mang theo mùi hôi khó ngửi, đã vậy còn có chuột, không biết con chuột này chui ra từ chỗ nào, mang theo mùi thum thủm như thịt thối, thật kinh tởm, nó cứ chạy tới chạy lui trong phòng tìm thức ăn, có vẻ như rất đói bụng.
Nhà cũng không có điện đóm gì, hoàn cảnh ủa cô bé này cũng thật thảm hại. Hai gian phòng cách nhau một tấm vách mỏng manh, bên kia có động tĩnh gì anh đều biết rất rõ, ngay cả khi cô bé hô hấp sâu cạn thế nào anh cũng dễ dàng nghe thấy.
Nửa đêm cô bé dậy đi tiểu, chạy đến một góc gần đó, kéo quần xuống, lại tụt quần lót nhỏ, lộ ra cặp mông trắng trẻo, ngồi xổm lên cái thùng, tiếng nước chảy ra nhè nhẹ. Người đàn ông vểnh tai nghe ngóng, trong lòng run lên từng hồi, bên đó vang lên tiếng gì?
Dòng nước rất nhỏ, va chạm với thùng gỗ, âm thanh vang lên khe khẽ, nhưng đối với người đàn ông trưởng thành, lại nhịn rất lâu như anh, nghe vào tai rất có lực hấp dẫn.
Anh đại khái đã đoán được đó là tiếng gì, nở nụ cười xấu xa, không biết khe hở kia hẹp đến cỡ nào, mà tiếng nước tıểu lại nhỏ xíu yếu xìu như vậy ....
4
4
Sáng sớm hôm sau, người đàn ông hắt xì một cái rồi bước ra khỏi phòng, thấy trên bàn để vài cái bánh bao, đây là thức ăn do một bác gái ở gần đây mỗi ngày đều đem đến tiếp tế cho cô.
Người đàn ông nhìn chung quanh nhà, hỏi " Rửa mặt? "
Úy Lam chỉ vào cái thùng lớn trong góc " Đằng kia "
Người đàn ông ngẩn người, nhỏ nhẹ hỏi " Không phải có ống nước sao? "
Ống nước? Úy Lam nhìn đường ống nước ở cửa, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên vì tức giận, hừ một tiếng, trả lời cộc lốc " Trời lạnh, ống nước đóng "
Người đàn ông hít mắt chăm chú nhìn cô, mới lớn, mà tính khí thật nóng nảy. Úy Lam không thèm nhìn anh, cầm cái bánh bao rồi trốn vào trong phòng.
Người đàn ông đành dùng nước trong thùng rửa mặt, vào mùa đông rét lạnh như vậy quả thật rất tệ, lấy bàn chải và kem đánh răng từ trong ba lô ra, rồi nhìn lại bàn chải đánh răng của cô bé, thở dài, đúng là cái nhà này chỗ nào cũng xài không được, ngay cả bàn chải đánh răng cũng vậy, người đàn ông nhanh tay vệ sinh cá nhân, sau đó gặm bánh bao lót dạ.
Giữa trưa, trưởng thôn mang theo chăn bông tới, đứng ngoài gọi lớn
" Này cậu ..."
Lúc này anh đang ở trong phòng đập chuột, mồ hôi lấm tấm, nghe tiếng trưởng thôn, đứng dậy đi ra ngoài. Trưởng thôn nhìn anh, rồi như chợt nhớ, chạy tới đem ống nước mở ra, lại chạy đi nhà bếp nhóm lửa.
Con nhóc Úy Lam này rất lười, ghét nhất là nhóm bếp, huống hồ tiền điện thật mắc, Úy Lam không có khả năng chi trả...
Trưởng thôn cùng người đàn ông hợp sức đem con chuột giết chết, vứt ra bên ngoài, mới thấy Úy Lam từ cửa phòng ló đầu ra, vui vẻ hỏi " Giết được con chuột? "
Người đàn ông nhìn Úy Lam, môi hồng răng trắng, khuôn mặt nho nhỏ xinh xắn, cười đến khóe mắt cong cong, trong đầu anh nảy ra ý nghĩ, nếu cô bé sinh ra trong thành phố, nói không chừng được nuôi rất tốt.
Thấy đến giờ dùng cơm, trưởng thôn cứng rắn lôi kéo người đàn ông cùng Úy Lam đến nhà mình, Úy Lam chỉ đám gà vịt trong phòng nói
⬅ Trước Tiếp ➡