⬅ Trước Tiếp ➡
Người tới có giọng nam thấp âm trầm thô bạo, hơn nữa khí thế rất hung hãn.
Mộng Mộng quay đầu lại, đôi mắt mở lớn nhìn lão ông
“Ba ba!” Còn có phía sau cha nàng là Hòa Giang Tuyết!
Phương Nghị Thanh đẩy người phục vụ đang chặn mình ra, sải bước đi vào: "Hai tên nhãi ranh, ta nói là ai bắt con gái ta mang đi, coi ta như người chết rồi sao?"
Mộng Mộng hai mắt đều đỏ lên, lúc này trong mắt nàng, người đã xông lên Phương Nghị Thanh uy phong lẫm liệt, cao lớn chẳng khác nào một vị thần.
Cặp song sinh có hơi ngạc nhiên, bọn hắn không ngờ được cha của Mộng Mộng lại trực tiếp đến đây.
Bất quá sau sự ngạc nhiên đó là một nụ cười lịch sự
“Phương lão gia, ngài hiểu lầm rồi....” Nam Cung Diệu đang định nói gì đó, đã thấy ông Phương đưa tay kéo cô gái ra khỏi sự kiềm chế của bọn hắn rồi bảo vệ nàng sau lưng.
Thanh niên tóc đen phía sau nhanh chóng đỡ Mộng Mộng, quan tâm hỏi: "Cô không sao chứ? Bọn họ có làm gì cô không?"
"Không ..." Mộng Mộng ngửi thấy mùi thơm cỏ tươi sạch sẽ của đối phương, còn tưởng rằng chính mình đang ở trong mộng.
Tống Khải Cầm hơi hơi lui về phía sau một chút, mày nhíu chặt.
al
Cặp song sinh đối mặt với ông Phương, đôi bên đều cảm nhận được điều gì đó từ đôi mắt của đối phương.
"Mộng Mộng" Phương Nghị Thanh quay đầu lại nhìn cô con gái bảo bối của mình, đôi mắt đỏ hoe, "Nói cho cha biết, hai tên tiểu súc sinh này đã làm gì con?"
"..." Mộng Mộng không dám nói, nàng sợ cha nàng sẽ phát điện ngay lập tức.
Cặp song sinh cũng không phải dạng vừa, cảm xúc thô bạo của bọn hắn đã hoàn toàn bị thổi bùng lên
Hai bên cha mẹ đều ngăn cản bọn hắn đến gần người phụ nữ của mình.
Làm sao vậy!
Hoà Giang Tuyết cảm nhận được cơ thể run rẩy của cô gái, không khỏi vòng tay ôm cô ấy siết chặt hơn.
“Không có việc gì nữa, đừng sợ
Nhìn tên tiểu bạch kiểm ôm Mộng Mộng không ngừng trấn an, cặp song sinh không nhịn được nữa.
"Mẹ nó, đừng có chạm vào cô ấy!" Người trực tiếp ra tay là Nam Cung Diệu,
“Buông tay người ra” Nam Cung Mặc đi về phía trước nói.
“Đừng chạm vào con gái ta nên là hai tên tiểu tử thúi các ngươi!” Phương Thanh Nghi chạy nhanh đến ngăn cản.
“Phương Mộng, đi cùng tôi trước” Hoà Giang Tuyến chuẩn bị mang theo thỏ con chạy trốn.
“Bảo vệ đầu
– nhanh chóng gọi bảo vệ tới đây!” Tống Khải Cầm bị kích động đến mức sắp ngất đi.
Về phía Mộng Mộng... Nàng cảm thấy hôm nay thật là một ngày vô cùng hoang đường.
Nếu nàng nói ra hết thì cha mẹ sẽ phản ứng thế nào đây, mọi việc chẳng phải sẽ lớn hơn sao.
⬅ Trước Tiếp ➡