Làm bạn gái người khác, chẳng lẽ cũng có thể cùng lúc làm bạn gái hai người sao ?
Nhưng Tống Khải Cầm không phải là phụ nữ bình thường, bà bình tĩnh, cười cười: “Tiểu Mặc, Tiểu Diệu không cần tùy tiện mang một cô gái về làm trò cười như vậy, mẹ hiểu tụi con còn đang ở tuổi ăn chơi
“Mẹ, đừng đối xử với tụi con như những đứa trẻ.” Nam Cung Diệu lộ ra hàm răng trắng bóng, cười khẽ nói, “Con cùng anh hai chỉ đang thông báo với mẹ chuyện này thôi.”
“Tôi không phải...”
Mộng Mộng nhanh chóng liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi ngay ngắn trên sô pha, giống như một bức tượng sáp thật nhã nhặn, đoan trang, trên mặt người kia không có vẻ gì là đang vui hay giận, nhưng nàng vẫn cố gắng hết sức giải thích, “Tôi không phải là bạn gái của họ!"
“O?” Khóe miệng Tống Khải Cầm dần dần hiện lên một nụ cười châm biếm, “Tiểu Mặc, Tiểu Diệu thì ra hai con vẫn chưa thu phục được liền vội vã mang người đến ra mắt mẹ qua loa xem như xong chuyện rồi sao?”
"Ta đã đề cử cho các con rất nhiều cô gái có xuất thân cao quý, có đức tính nhân cách tốt, bề ngoài lại thật xinh đẹp, tại sao các con chỉ biết học cách ăn chơi hoang dã như cha của các con?"
“Hơn nữa cô gái này chỉ là gà rừng” Tống Khải Cầm lạnh lùng liếc nhìn cô gái đang mặc sườn xám, xinh đẹp tao nhã những đầu bù tóc rối với hai má ửng đỏ, “Còn không thích các con!” Trong lòng bà đang khó chịu, là một quý phu nhân thực thụ, trước nay chỉ có bà bắt bẻ người khác, không đến lượt người khác không thích các con trai của bà.
Bàn tay Nam Cung Mặc đặt sau eo Mộng Mộng, đẩy cô về phía trước, cô gái lảo đảo tiến về phía trước hai bước.
"Mẹ, mẹ nhìn cô ấy đi" Đôi mắt đen nhanh của Nam Cung Mặc nhìn thẳng vào Tống Khải Cầm, "Cha cô ấy là ông chủ của tập đoàn Phương Thị mà chúng ta hợp tác gần đây, xuất thân như vậy không thể tính là không cao quý?"
“Phương Thị?” Tống Khải Cầm nhướng mày, “Chỉ là một tập đoàn bất động sản mới nổi, để ý làm gì?”
Mộng Mộng trong lòng đã tức giận, nàng chán ghét người phụ nữ này
Nam Cung Mặc ôm bả vai cô gái nhỏ trấn an, nói “Tính cách cô ấy hiền thục... Đối với con và Diệu mà nói cô như vậy là quá đủ rồi”
“Về ngoại hình ” Nam Cung Diệu theo anh hắn, kẻ xướng người hoạ, đặt tay lên vai còn lại của Mộng Mộng, “Mẹ à, nếu mẹ không hài lòng về vẻ ngoài của Mộng Mộng, con với anh chỉ có thể cưới tiên nữ trên trời thôi”
Mộng Mộng, người bị anh em nhà Nam Cung đưa lên sân khấu để Tống Khải Cầm xem xét dường như phát điên lên “Các người không cần tự quyết định được không ?” Nàng tức giận quay đầu lại trừng mắt nhìn bọn hắn “Tôi sẽ không làm bạn gái của bất kì ai trong hai anh!”
Sau đó, cặp song sinh nhận được một nụ cười mỉa mai từ Tống Khải Cầm.
Hôm nay, thái độ cực kỳ không hợp tác của Mộng Mộng đã làm bọn hắn thật sự rất bực bội, chưa kể đến nụ cười đắc thắng của lão bà.
“Tiểu Mặc, Tiểu Diệu, hà tất phải như vậy?”
“Ngoan ngoãn nghe theo sắp xếp của mẹ, gặp những người nên gặp hơn, đừng lộn xộn với lũ ngốc này.”
“Còn cô...cô gái nhỏ”
sau khi biết gia cảnh của Mộng Mộng, bà đã không tiếp tục dùng từ ngữ xúc phạm "gà rừng" để gọi nàng, "cô có thể gây rắc rối ở nơi riêng tư, dù sao thì cô cũng là người trẻ tuổi, khí huyết tràn đầy. Ta sẽ không để ý tới."
"Nhưng con dâu của ta, nhất định không phải người như cô có để đảm đương được."
Mộng Mộng đối với gia đình này, tức giận đến mất bình tĩnh.
Quả nhiên, con trai bà ta không thể nghe tiếng người thì bà ta cũng không thể nghe tiếng người.
Nàng thật sự không có hứng thú với hai đứa con trai quý giá của bà ta, tại sao phải ở đây chịu sự sỉ nhục vô cớ như vậy?
Cặp song sinh cũng lộ ra chán ghét, bọn hắn biết lão bà sẽ không dễ dàng buông tha, nhưng không ngờ rằng thái độ bà lại kiên quyết như vậy, nhất quyết phải động vào người bọn hắn muốn lấy làm vợ.
“Mẹ” sau khi Nam Cung Diệu mở miệng, “Ầm cửa phòng bị đập mạnh.
lời can ngăn đầy nôn nóng của
“Thưa ngài, đây là phòng tiếp khách của chủ nhân tôi, ngài không thể vào được người hầu truyền đến.
“Ta chỉ muốn xem một chút là ai đã bắt con gái ta đi?”
Tự dưng thấy hơi tội cho hai ng>