⬅ Trước Tiếp ➡
Đôi tai thỏ trắng mềm mại cùng với bộ đồ liền thân bằng ren trắng mỏng manh, ôm sát làm tôn lên bờ mông tròn trịa đáng yêu của thiếu nữ, sau mông còn đính thêm quả cầu đuôi thỏ rất sống động.
Ngực áo được thiết kế vô cùng tinh xảo, được làm từ hai sợi dây ren thắt lại thành hình con bướm, ôm chặt lấy bộ ngực đầy đặn trắng như tuyết, cảm tưởng như chỉ cần có ai đó kéo nhẹ nơ bướm, liền có thể chiêm ngưỡng cảnh xuân tuyệt diệu.
Điểm thêm là đôi tất lưới màu trắng tinh ôm lấy đôi chân thon dài trắng nõn mềm mại, làm người ta không nhịn được nảy sinh ảo tưởng muốn xé nát lụa trắng.
Mộng Mộng đang đi đi lại lại trong phòng thay đồ, nhìn “nàng thỏ” vừa thuần khiết vừa mị hoặc ở trong gương, lại nghĩ tới hai tên cầm thú như hổ rình mồi chờ nàng ra để ăn tươi nuốt sống, không nhịn được khẽ rùng mình một cái.
Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
Mộng Mộng cảm thấy vô cùng mông lung.
Cô giáo mà bọn họ yêu thích nhất, có dáng người mảnh mai quyến rũ, ngũ quan hài hòa gấp mười các mĩ nhân, tính tình hiền lành nhân hậu, sao có thể đột nhiên biến mất không rõ tung tích?
Là một con thỏ tinh đơn thuần, Mộng Mộng cảm thấy chính nàng không muốn đi đến kết cục bi thảm là bị bắt đi nuôi chó như trong nguyên tác, vì vậy vẫn nên ít tiếp xúc với các nam chính đi thì hơn
Nhưng vấn đề là...
“Mộng Mộng bảo bối, em thay đồ xong chưa – “.
Giọng nói khàn khàn mang theo từ tính của Nam Cung Diệu từ bên ngoài phòng thay đồ vang lên, rõ ràng đã gấp không chờ nổi nữa.
“Nếu em ấy vẫn không đi ra thì cứ trực tiếp thay trên giường đi”.
Đây là giọng Nam Cung Mặc đang nói với em trai “Anh có việc quan trọng cần làm, nên nhất định phải tạo cảm giác chờ mong !”
Xem ra hai anh em song sinh này không có ý định buông tha nàng. Bọn họ giữ trong tay rất nhiều video và hình ảnh của nàng, vừa đấm vừa xoa dụ dỗ, làm nàng không thể không nghe lời.
Giống như lúc này
Mộng Mộng đẩy ra cánh cửa phòng thay đồ, nàng được chào đón bằng hai chàng trai cởi trần có khuôn mặt đẹp như thần nhưng tính cách thì ma quỷ ác liệt.
Một người cười rạng rỡ nắm cổ tay nàng bế lên, ném lên giường đệm êm ái.
Một người biểu cảm lãnh đạm chậm rãi đi tới trước, tay cầm hộp quà, dùng ánh nhìn nghiền ngẫm và thưởng thức quét qua từng tấc da thịt nàng.
Phương Mộng có thân hình nhỏ nhắn, tóc đen như lông qua buông xõa làm cho gương mặt càng thêm tinh xảo tựa như thiên thần trong các câu chuyện đồng thoại.
Tai thỏ lông xù gắn trên đầu như thể là bẩm sinh đã có. Dưới tóc mái, cặp mắt màu nâu khi nhìn người khác giống như động vật nhỏ, trong veo và mềm mại. Chóp mũi nhếch lên ửng hồng, cánh môi như nụ hoa hồng nhạt, không có chỗ nào là không làm cho người ta yêu thương.
Đây là gương mặt khiến cho bất kì người đàn ông nào cũng thấy thương xót, muốn che chở. Nhưng khi nhìn xuống dưới thì sẽ không chỉ đơn thuần là cảm giác thương tiếc nữa.
Đôi vai trần trắng ngần như sữa, hai bầu ngực bị ren quấn quanh quyến rũ, vòng eo thon dưới lớp lụa mỏng bó sát gọi cảm, còn có cặp mông tròn trịa mượt mà chỉ bị một tầng vài mỏng bao lại. Mội một nơi đều là món quà từ Chúa sáng thế.
Vưu vật lúc này bởi vì cảm giác bất an maf cuộn tròn người thành hình chữ C, hai tay bất lực che chắn trước ngực mình, hai chân cũng lần lượt co vào nhau, tự như muốn cự tuyệt, nhưng lại ngây thơ không biết sự che đậy và ngượng ngùng này càng khiến cho đám đàn ông dục hỏa khó nhịn hơn so với bất cứ hành động cầu hoan nào.
Lúc Mộng Mộng bị thô bạo ném lên giường, trong lòng nàng vô cùng sợ hãi. Trực giác mạnh mẽ nói cho nàng biết rằng hai người trước mặt này hiện giờ dục vọng xâm lược nàng còn mạnh mẽ hơn lần trước.
“Bảo bối,”
Nam Cung Diệu cúi người, hơi thở ẩm ướt ấm nóng quanh quẩn bên tai nàng, như thể rắn độc lướt qua, “Cha em là một lão già khiến người ta chán ghét, nhưng ông ta đã làm điều đúng đắn nhất trong đời mình, chính là đem em tới trước mặt chúng tôi.”
Mộng Mộng bị hắn vuốt ve khuôn mặt, cảm giác lạnh lẽo làm nàng nhăn mặt, không có cách nào đáp lại lời hắn.
“Tôi và Diệu vốn đã nghĩ muốn sớm tặng ông ta một món quà lớn.”
Nam Cung Diệu mở hộp quà phía sau lưng em trai ra, liếc mắt nhìn Mộng Mộng một cái: “Nhưng ông ta đã tặng chúng tôi một phần quà bất ngờ trước.”
“Vậy nên chúng tôi đã dừng kế hoạch giết Phương Thị”. Nam Cung Diệu thân mật cọ cọ môi nàng, tựa như muốn nàng thưởng cho hắn “Em xem chúng tôi đối xử với em tốt biết chừng nào đi.”
Mộng Mộng thấy hơi mờ mịt, bởi vì vậy nên theo như nguyên tác truyện, tập đoàn Phương Thị sụp đổ là do bị người khác tính kế hãm hại từ trước?
Không phải vì Phương Mộng rơi vào lưới tình mới để cha nàng đi chèn ép gia tộc Nam Cung rồi bị trả thù. Mà sự thật là anh em nhà này đã sớm có ý định lật đỗ Phương Thị từ lâu, Phương Mộng chỉ là một cái cớ mà thôi.
Trong đầu nàng vốn nghĩ không ra được nhiều âm mưu phức tạp, nhiều nhất nàng cũng chỉ có thể nghĩ được tới vậy. Nhưng chỉ điều đó cũng đã đủ làm nàng sợ hãi.
⬅ Trước Tiếp ➡