⬅ Trước Tiếp ➡
Mộng Mộng đành phải giang rộng hai chân, nhấp nhô đẩy nhanh động tác, những giọt nước mắt tuôn rơi, đọng trên mi nàng.
“Không được, nhanh hơn chút nữa!” Nam Cung Mặc một tay “Bạch bạch bạch” mà đập mông cô gái nhỏ, giống như một huấn luyện đang cầm roi thúc giục ngựa chạy nhanh.
Cùng với thanh âm cơ thể đang giao cấu vang lên, cặp mông của nàng bị đánh đến không có một chỗ hoàn hảo.
“A... Ô..
Mộng Mộng thật sự chịu không nổi, dư vị nóng rát ở trên mông truyền đến cùng với khoái cảm ở hoa huyệt đan chéo, khiến cho tròng mắt nàng dần dần trở nên trống rỗng, khoái cảm bao phủ tựa như thủy triều ôm trọn toàn bộ thân thể nàng.
Nam Cung Mặc thấy bộ dáng thất thần của nàng liền dừng tay, cũng không tức giận chỉ là “Sách” một tiếng.
“Nhanh như vậy liền không chịu được sao?”
Hắn hôn hôn lên làn mi còn ướt nước của thiếu nữ nói, “Thôi, trước tiên làm em vui vẻ hưởng thụ một chút.” Sau đó hắn liền theo tư thế này bế nàng lên, đem nàng đặt nằm ở phía sau ghế ngồi, khôi phục lại tư thế bình thường nam trên nữ dưới, bắt đầu một lần nữa vận động.
Mộng Mộng cắn chặt môi, thân thể nàng mỏi mệt nhưng sau khi hạ thân bị tinh dịch lấp đầy có cảm giác giống như pháo hoa nở rộ. Khoái Cả lan tràn dọc khắp cơ thể nàng, thao túng tâm trí khiến cho nàng sa vào ảo giác sung sướng.
Bởi vì vừa nóng vừa sảng khoái, thân thể của Mộng Mộng không ngừng run rẩy. Tiểu huyệt non nớt ướt nhẹp không ngừng nỗ lực mà liếp xút côn thịt thô to, vừa đáng thương vừa đáng yêu vô cùng.
Mà Nam Cung Mặc cũng ở bên trong thân thể kiều diễm đang nở rộ như một đóa hoa của thiếu nữ không tự giác trầm mê chìm lúng.
2
Mỗi một lần đút vào liền muốn tìm kiếm chỗ sâu nhất bên trong u cốc bí ẩn của nàng. Hắn có cảm giác muốn ẩn sâu trong hoa huyệt Mộng Mộng không muốn xa rời.
Đến nỗi Nam Cung Diệu đang lái xe phía trước đã hoàn toàn bị hắn lãng quên.
Đang làm tài xế Nam Cung Diệu:... Mặc kệ từ góc độ nào, hắn đều tức giận.
Khi Mộng Mộng tỉnh dậy lần nữa, nàng phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ.
Bao bọc quanh giường là chiếc rèm màu hồng, chiếc giường màu vàng, dưới đất là chiếc thảm mềm mại giống thật giống như lông dê, căn phòng lộng lẫy giống như của một nàng công chúa quyền quý.
“Mộng Mộng bảo bối, em tỉnh rồi sao?”
Thiếu niên nở một nụ cười thâm thúy đẩy cửa đi vào, trên tay hắn là một cái rương lớn, “Em xem, anh cùng anh trai chuẩn bị rất nhiều thứ tặng em!”
Mộng Mộng vừa trải qua một cuộc là tình kịch liệt nhất từ trước đến nay, lúc này vẫn có chút choáng váng: “Cái
gì?”
Thiếu niên sáng sủa đẹp trai giống như Apollo hai ba bước đã đến nơi, trước tiên ném cái rương sang một bên, vòng tay ôm con thỏ nhỏ đang sững sờ ngồi trên giường, thân thiết áp trán lên trán của nàng: “Bảo bối, em đừng lộ ra bộ dáng đáng yêu như vậy nhìn anh, anh nhịn không được!”
Mộng Mộng vừa hé miếng dường như muốn nói điều gì đó, nhưng ngay sau đó đã bị hắn đẩy ngã xuống giường... “Ngô!”
Nụ hôn của Nam Cung Diệu như ngọn lửa nóng bỏng, điên cuồng mà cuồng nhiệt, khiến Mộng Mộng không còn chỗ nào có thể trốn, chỉ có thể há miệng theo hắn tiết tấu, đón nhận sự xâm lược của hắn.
Ngay khi chiếc váy ngủ trên người nàng bị cởi ra, bất cứ lúc nào cũng có thể lại làm thêm một hiệp nữa, một thanh âm lạnh lùng ngắt ngang hành động của hai người.
“Diệu, không cần lúc nào cũng giống một con lợn rừng động dục.”
Nam Cung Diệu hung hăng cắn một ngụm vào môi Mộng Mộng, đâu đến nàng kêu lên một tiếng “Nha” hắn mới buông tay.
Sau đó hắn mới quay đầu lại phản bác người anh song sinh của mình: “Anh, không phải vừa rồi gấp đến độ làm em ấy ngay trên xe là anh sao?” Nói xong còn chỉ vào Mộng Mộng, “Anh đã đánh lên mông em ấy đánh đến vui vẻ...”
Nhắc tới điều này, Mộng Mộng tức giận đến trừng mắt nhìn Nam Cung Mặc một cái. Người xấu!
“Em còn không có đánh được cái nào đâu!”
Nam Cung Diệu bất mãn chỉ trích anh của hắn, vừa dứt lời đã bị Mộng Mộng véo một cái.
Nam Cung Mặc nhìn em trai có chút trẻ con của hắn cùng vẻ mặt bất mãn tức giận của Mộng Mộng, hơi mỉm cười nói: “Đợi lát nữa chúng ta có thể tiếp tục. Bây giờ để bảo bối thử quần áo một chút.”
“Quần áo gì?” Mộng Mộng cảnh giác nhìn bọn hắn chằm chằm, “Thật sự không cần, nhà tôi có đủ quần áo rồi.”
“Mộng Mộng, sao em có thể từ chối lòng tốt của anh cùng anh trai?” Nam Cung Diệu cầm cái rương lên và đưa cho nàng như hiện vật quý, “Đây là chúng tôi đặc biệt vì em mà đặt làm riêng.”
Mộng Mộng nhìn ánh mắt của bọn hắn, ánh mắt này giống ánh mắt lần trước ở trong văn phòng đã cưỡng hiếp nàng.
Nàng muốn chạy, nhưng nhìn sang trái nhìn sang phải phát hiện đều không có nơi nào có thể chạy.
“Đây là chỗ nào?”
“Đương nhiên là nhà anh rồi.” Nam Cung Diệu nắm lấy cổ tay nàng, không cho phép nàng cự tuyệt mà kéo tới ôm vào trong lòng ngực, “Anh cùng anh trai đã chuẩn bị căn phòng này kể từ lần đầu tiên khi thấy em, như thế nào, có thích hay không?”
Con thỏ nhỏ cả người run bần bật, nàng thật sự muốn ngất xỉu ngay lập tức.
Bệnh thần kinh... tại sao nàng có thể gặp phải hai người mắc bệnh thần kinh?
Nếu nàng nhớ không làm thì trong nguyên tác bọn hắn cũng chuẩn bị cho nữ chính một phòng, nhưng đây lại là tình tiết sau của cốt truyện.
“Được rồi, đừng làm em ấy sợ.” Nam Cung Mặc liếc nhìn em trai mình, ra hiệu cho hắn nắm chắc thời cơ vào chủ đề chính.
“Được rồi,” Nam Cung Diệu một tay ôm Mộng Mộng, tay còn lại mở chiếc rương ra, đem nó đặt trước mặt nàng, “Bảo bối nhỏ, tất cả đều là quần áo mới chúng tôi cho người làm riêng cho em, em chọn một bộ lên thử xem sao?”
Mộng Mộng nhìn “quần áo trong rương, khiếp sợ nói không ra lời.
“Làm sao vậy, em không chọn được sao?” Nụ cười trên môi của Nam Cung Diêu càng lúc càng sâu, giọng điệu càng thêm trêu đùa, “Vậy để anh chọn giúp em một bộ vậy.”
Hắn đưa tay cầm lấy ra một bộ được xếp ở trên cùng.
Đôi tai thỏ xù xù màu trắng, còn có bộ đồ một mảnh của nữ thỏ mỏng như cánh ve sầu, đi đôi còn có trang bị tất lưới màu trắng.
“Em mặc nó vào khẳng định sẽ biến thành con thỏ đáng yêu nhất trên thế giới!” Sợ nàng không vui, Nam Cung Diệu nhỏ giọng thì thầm dỗ dành.
Mộng Mộng:...
Nàng vốn dĩ là con thỏ tinh thông minh đáng yêu nhất thế giới!
Người xấu thật đáng giận, hắn khẳng định phát hiện ra thân phận thật sự của nàng là thỏ tinh, liền có suy nghĩ đe dọa nàng!
⬅ Trước Tiếp ➡