Tưởng Nguyệt Như tựa vào đầu giường, sắc mặt tốt hơn hôm qua, trông người cũng có sức sống hơn rất nhiềụ Bà ấy chỉ vào một cái ghế ở trước giường, ra hiệu cho Lạc Kỳ "Ngồi xuống rồi nói."
Lạc Kỳ móc túi vào thành ghế "Không có việc quan trọng gì cần báo ạ, việc cần báo cháu đã báo hết cho giám đốc Tưởng rồi, cháu qua để trò chuyện với cô."
Ngờ đâu cô lại đến không đúng lúc, có nhiều người nhà họ Tưởng như vậy ở đây.
Tưởng Nguyệt Như quan tâm hỏi "Tối qua cháu tăng ca đến rất khuya à?"
"Không có ạ, cháu về sớm."
"Thôi đi Cô không tin "
Lạc Kỳ cười "Thật đấy ạ. Sao cháu dám lừa cô?"
"Cháu còn lừa cô ít à? Không nhớ phải không? Tăng ca đến nửa đêm nói là tan làm đúng giờ, tăng ca suốt đêm thì bảo thành tăng ca đến chín giờ. Không phải đây đều là chuyện cháu làm à?" Tưởng Nguyệt Như chỉ vào đĩa trái cây trên quầy trà nước "Bóc một quả kiwi đi."
Lạc Kỳ rửa tay. Vỏ kiwi cứng, khó bóc sạch vỏ, chỉ có thể dùng dao gọt.
Tưởng Nguyệt Như lên tiếng "Cô tính xin nghỉ hưu sớm, cuối năm nghỉ việc."
Dao gọt trái cây trên tay Lạc Kỳ khựng lại. Tưởng Nguyệt Như nổi danh là người cuồng công việc, dường như cái từ "về hưú này mãi mãi không dính dáng gì tới bà ấy.
Cô giật mình nhìn sang Tưởng Nguyệt Như "Chủ tịch Tưởng, sao đột nhiên cô lại có suy nghĩ này?"
"Không phải đột nhiên, cô đã có quyết định này từ lâụ Tuổi tác không bỏ qua ai, cô không chịu thừa nhận mình già cũng không được " Tưởng Nguyệt Như tự đánh giá "Cô đã bồi dưỡng cho Viễn Duy nhiều nhân tài như vậy. Lệ Nhụy, Tiểu Cứ, cả cháu nữa, cũng xem như "công đức viên mãn" "
Lệ Nhụy đã ngoài bốn mươi, hiện là phó chủ tịch của Viễn Duy, là một người phụ nữ tài giỏi, mạnh mẽ vang dội. Tiểu Cứ chính là thư ký của Tưởng Thịnh Hòa, cô giáo của cô.
Mà cô, thật ra không thể xem là nhân tài, hổ thẹn thay
Lạc Kỳ gọt xong kiwi, đưa cho Tưởng Nguyệt Như.
"Cô không ăn được." Cằm Tưởng Nguyệt Như hơi nhếch về phía cô "Bảo cháu gọt là để chính cháu ăn đấy."
Lạc Kỳ "..."
Gọt xong rồi, cô đành tự ăn vậy.
Kiwi vừa đưa đến bên mép, còn chưa kịp cắn, ngoài cửa đã truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
Lạc Kỳ ngẩng đầu, bóng dáng thon dài kia đã đẩy cửa đi vào.
Cô dịch trái kiwi ra "Anh Tưởng."
Người đến là con trai của Tưởng Nguyệt Như, cũng chính là anh họ của Tưởng Thịnh Hòa, một trong những cổ đông của tập đoàn Viễn Duy. Anh ta cũng là nhóm trưởng hạng mục hồi cô thực tập ở Viễn Duy trước kia, một cậu ấm ăn chơi Tưởng Tư Tầm.
Trước đây, chính Tưởng Tư Tầm là người đề cử kế hoạch kia của cô cho Tưởng Thịnh Hòa.
Hồi còn trẻ, tình cảm của Tưởng Nguyệt Như và chồng bất hòa, con trai đi theo bà ấy, đổi thành họ Tưởng.
Tưởng Tư Tầm không thích chịu sự quản lý của ba mẹ, vẫn luôn ở nước ngoài, hẳn là Tưởng Nguyệt Như ngã bệnh nên anh ta mới về.
Đàn ông nhà họ Tưởng, bất kể là mấy người đến thăm Tưởng Nguyệt Như ban nãy kia là Tưởng Thịnh Hòa, hay Tưởng Tư Tầm đều sở hữu "bộ túi da nghìn năm có một", phong thái lại cao quý, họ vừa đẹp trai vừa đặc sắc.
Phong cách ăn mặc của Tưởng Tư Tầm là trước sau như một, chỉ có thể hình dung bằng hai chữ "phong lưú. Vậy mà hôm nay anh ta lại mặc áo sơ mi trắng, áo được cài đến cúc cao nhất, đàng hoàng, lịch sự.
Trong phút chốc, Lạc Kỳ thấy không quen.
Tưởng Tư Tầm cầm trong tay một cái cà vạt màu đậm, có sọc. Anh ta tiện tay đóng cửa phòng bệnh, nói với Lạc Kỳ "Đừng khách sáo, ăn trái cây của cô đi."
Lạc Kỳ không xa lạ gì Tưởng Tư Tầm, nếu không... cô cũng không thể gọi anh ta là "anh Tưởng". Lần nào về nước Tưởng Tư Tầm cũng sẽ mời cô ăn cơm, tìm hiểu về tình hình gần đây của Tưởng Nguyệt Như, lại nhờ cô chiếu cố sức khỏe và tâm trạng Tưởng Nguyệt Như nhiều hơn.