⬅ Trước Tiếp ➡
Bây giờ trong nhà còn nợ hơn mười một triệụ Trong vòng sáu năm, tổng cộng cô và ba mẹ đã trả hơn hai mươi triệụ Trước đây, hồi có tiền, cô không thấy mấy chục triệu là nhiều, nhưng một khi họ ngã xuống đáy vực, ba chục triệu lập tức biến thành một khoản khổng lồ, đè ép một trận khiến cô không thấy được hy vọng.
May mà sau khi phẫu thuật, ba cô tỉnh lại, dựa vào năng lực mà gộp cổ phiếu vào công ty của người khác, liều mạng làm việc, thu nhập mấy năm gần đây cũng ổn định.
Mẹ cô là nhà thiết kế, vì kiếm thêm tiền mà bà không ngừng nhận công việc, tăng ca cả ngày lẫn đêm.
Chỉ sáu năm nhưng ba mẹ cô lại như già đi mười mấy tuổi, tóc bạc cứ xuất hiện sợi này đến sợ khác, họ chỉ có thể dựa vào việc nhuộm tóc.
Có tin nhắn được gửi đến điện thoại, mẹ cô không nhận hết số tiền của cô, gửi lại cho cô năm vạn.
Tiền sinh hoạt của mẹ đã được xử lý rồi, tháng này cũng đủ trả nợ. Sau này, mỗi tháng con trữ một ít, mua cho bản thân mấy bộ lễ phục con thích, đợi hôm kết hôn mặc cho thật đẹp
Nhà họ Bùi trọng mặt mũi, con gái bà không thể ăn mặc giản dị trong ngày kết hôn, cũng không thể để Bùi Thời Tiêu mua hết quần áo cho được. Bà đã nợ con gái quá nhiều, không lấy được gì ra để bồi thường.
Lạc Kỳ lại chuyển tiền qua lại Mẹ, mẹ lấy tiền đi, trong thẻ con còn. Con không cần mua lễ phục, chủ tịch Tưởng đã tặng con mấy bộ làm quà kết hôn rồi, đều là hàng đắt tiền.
Mẹ Quà tặng quá quý giá, không thể nhận.
Lạc Kỳ cũng hiểu là quý giá, nhưng sau khi chủ tịch Tưởng nói cô biết thì đã trả tiền rồi, bảo cô chọn kiểụ
Con sẽ báo đáp qua công việc.
Với sự chiếu cố của chủ tịch Tưởng với mình mấy năm nay, cô cũng chỉ có thể đáp lại gấp đôi qua công việc, không còn cách nào khác nữa.
Còn chưa đến giờ tan làm, Lạc Kỳ đã rời công ty trước giờ, đến bệnh viện.
Vệ sĩ trực ở bên ngoài phân cách phòng bệnh VIP hôm nay không phải vệ sĩ của Tưởng Thịnh Hòa, cô không quen.
Lạc Kỳ đang định tự giới thiệu, vệ sĩ đã đẩy thẳng cửa kính ra mời cô vào.
"Cảm ơn." Cô buồn bực. Sao mà họ không hỏi cả câu cô là ai vậy?
Cửa phòng bệnh mở một nửa, bên trong náo nhiệt hơn hôm qua.
Lạc Kỳ đi tới cửa, còn chưa kịp gõ thì vừa hay trong phòng bệnh đã có người đi ra, là người quen, vế dưới nhà họ Tưởng, cô từng gặp trong phòng làm việc của chủ tịch Tưởng.
Người nọ cũng nhận ra cô, gật đầu chào cô, xoay người nói với bên trong phòng "Trợ lý Lạc đến rồi."
Tiếng cười nói trong phòng bệnh im bặt, mọi người không hẹn mà cùng nhìn qua.
Có sáu, bảy người nam, nữ trẻ tuổi. Họ đều là con cháu nhà họ Tưởng.
Lạc Kỳ biết rất rõ về gia tộc lớn họ Tưởng này. Anh chị em cùng lứa với Tưởng Nguyệt Như có sáu người ba người anh trai, hai người chị gái, Tưởng Nguyệt Như là em út.
Năm nay, anh cả bà ấy hơn tám mươi, mà Tưởng Nguyệt Như vẫn chưa đến sáu mươi, hai anh em hơn kém nhau hai mươi tuổi.
Thời đó, người ta thường kết hôn sớm, anh cả của Tưởng Nguyệt Như vừa đủ tuổi lập tức kết hôn sinh con, vậy nên tuổi của Tưởng Nguyệt Như xấp xỉ tuổi của con cái nhà anh cả.
Vai vế cứ chênh nhau như thế, bây giờ con trai của Tưởng Nguyệt Như không lớn hơn cháu nhà anh cả mình bao nhiêụ
Ông chủ của bọn họ, Tưởng Thịnh Hòa, là con trai nhà anh thứ ba của Tưởng Nguyệt Như.
Thấy cô đến, con cháu nhà họ Tưởng đua nhau đứng dậy tạm biệt, nói ngày mai sẽ trở lại bệnh viện, dặn cô mình nghỉ ngơi thật tốt.
Tưởng Nguyệt Như khua tay "Không cần đến, gần như khỏe hẳn rồi "
Người vừa đi, trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại.
⬅ Trước Tiếp ➡