⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi Nhan Tâm đi, mấy hầu gái khiêng những súc lụa hợp thời nhất đến sân của cô.
Chị Châu, người thân tín của lão phu nhân khen Nhan Tâm “Con bé này trông xinh thật đấy.”
“Xinh thì có ích gì? Thật thà quá.” Lão phu nhân nói.
Cả nhà bao nhiêu người, chỉ có cô vừa gặp đã bế được Hoan Nhi, lại còn phát hiện có gai trong lòng bàn chân nó.
Cô có công.
Ai mà không biết Hoan Nhi là cục cưng của lão phu nhân? Cô lập công rồi mà cũng không biết nói mấy lời dễ nghe để xin thưởng.
Quá ngờ nghệch.
Chị Châu cười “Thật thà không tốt sao? Tôi lại thích những đứa trẻ thật thà.”
Lão phu nhân đáp “Làm con gái tất nhiên thật thà một chút thì tốt. Nhưng đã làm dâu nhà người ta, trung hậu nhưng vụng về ăn nói thì mọi khổ cực trong nhà một mình gánh hết.”
Sau khi Nhan Tâm về phòng, cô thay một bộ quần áo khác.
Súc lụa do bên lão phu nhân gửi tới chất đầy cả bàn trà trong phòng khách nhỏ.
Phòng tân hôn cô đang ở nằm ở góc Tây Bắc trong khuôn viên Khương gia, bên cạnh có một cánh cổng nhỏ thông thẳng ra phố saụ
Vị trí khá hẻo lánh.
Nhưng cô vừa mới gả về, mẹ chồng đã đưa chìa khóa cổng nhỏ cho cô. Cô có thể ra vào thuận tiện mà không cần đi qua cổng chính.
Cái sân này trước đây là thư phòng sau của ông cụ Khương, ít khi dùng đến.
Khương Tự Kiệu sắp kết hôn, mẹ cả của anh ta là Đại phu nhân đã cho người tu sửa lại nơi này.
Ba gian nhà chính, hai bên trái phải mỗi bên hai gian nhà phụ.
Bây giờ là đầu những năm Dân Quốc, nhà nhà đều chuộng cái mới.
Phòng tân hôn của Nhan Tâm kê một chiếc giường sắt lớn kiểu Tây, bốn cột giường màu trắng sữa, cửa sổ lắp kính ngũ sắc, ánh nắng chiếu vào lấp lánh rực rỡ, phòng khách nhỏ đặt một bộ sofa nhung màu xanh biếc và một chiếc bàn trà bằng kính.
Một gian nhà phụ nhỏ bên cạnh được làm thành phòng tắm kiểu Tây, có một bồn tắm lớn.
Nhan Tâm thay quần áo xong, ra xem mấy súc lụa, rồi dặn người hầu gái “Lấy ra hai súc, tôi muốn may sườn xám, còn lại thì cất đi.”
Hầu gái liếc nhìn cô, vẻ không tình nguyện.
Nhan Tâm không để tâm nữa, lấy sách y của mình ra, ngồi trên sofa đọc.
Cô đọc được một lúc thì lại mất tập trung.
Kiếp trước, khi mới cưới, cô bị Khương gia lạnh nhạt, liền chạy về nhà mẹ đẻ.
Em gái thứ bảy sắp đính hôn, cha trách cô xui xẻo, ngày vui lại chạy về nhà gây chuyện, cô bèn đến trước mặt bà nội khóc lóc một trận.
Sức khỏe bà nội vốn không tốt lắm, nghe cô than khóc, lo lắng cho cô mà không biết làm thế nào. Tối hôm đó bà bị sốt nhẹ, rồi sức khỏe cứ thế ngày một sa sút.
Nhan Tâm bẽ bàng trở về từ nhà mẹ đẻ, cũng tại cổng lớn gặp lão phu nhân và những người Khương gia.
Lão phu nhân cũng châm chọc cô mấy câu như hôm nay.
Chỉ là khi đó cô mặt mỏng, đứng lúng túng tại chỗ, không đáp lại được lời nào.
Cô em họ đưa Hoan Nhi cho cô bế, cô không biết nên đã nhận lấy, rồi bị Hoan Nhi cào rách tay.
Nửa tháng tiếp theo, tâm trạng của lão phu nhân rất tệ, không khí trong nhà vô cùng ngột ngạt, Hoan Nhi ủ rũ, không chịu ra ngoài, khiến lão phu nhân bực bội.
Nhan Tâm đến hỏi thăm bà thì thấy được tình hình của Hoan Nhi, bèn giúp nó nhổ cái gai trong lòng bàn chân ra.


⬅ Trước Tiếp ➡