Chương 17
Ngay lúc mọi người nghĩ rằng Nhan Tâm sẽ trở thành nạn nhân tiếp theo, Hoan Nhi ngoan ngoãn nằm trong tay cô, thậm chí còn cọ cọ vào người cô.
Mọi người đều ngỡ ngàng.
Nhan Tâm nhẹ nhàng vuốt ve đầu con mèo, mỉm cười “Nó ngoan quá, nó tên là Hoan Nhi phải không?”
Mọi người “...”
Hôm nay đúng là gặp quỷ rồi chăng?
Chương Thanh Nhã sững sờ đến không thốt nên lời.
Cô ta vốn định rằng, nếu Hoan Nhi cào người, sẽ gây ra một trận náo loạn. Bà cụ nhất định sẽ mắng Nhan Tâm, lúc đó bà cụ cũng chẳng còn tâm trí mà trách cô của cô ta nữa.
Đâu ngờ, con mèo lại nũng nịu quấn quýt lấy Nhan Tâm, thậm chí còn cọ người vào cô.
Sắc mặt Chương Thanh Nhã thay đổi.
Bà cụ vốn nghiêm khắc, giờ trên gương mặt lại lộ ra chút ý cười “Cô con dâu thứ tư này, xem ra hợp tính Hoan Nhi nhỉ?”
Không ai ngờ rằng Nhan Tâm lại có vận may đến vậy.
Thấy vậy, Chương Thanh Nhã lo sợ sẽ có thêm một người trong nhà giành được sự yêu thích của Hoan Nhi, vội đưa tay ra đòi lại “Chị dâu tư, trả nó cho em.”
Nhan Tâm khẽ bóp nhẹ vào chân phải của Hoan Nhi.
Chân phải của nó hôm nay bị thương, đang đau nhức, chỉ là chưa ai trong nhà phát hiện ra.
Bị bóp đúng chỗ đau, Hoan Nhi giật mình, đúng lúc Chương Thanh Nhã đưa tay lại gần. Nó liền tức giận, kêu “meo” một tiếng sắc nhọn, rồi vung móng cào thẳng vào cổ Chương Thanh Nhã.
Trên chiếc cổ trắng nõn của cô ta lập tức xuất hiện mấy vết cào rướm máụ
Chương Thanh Nhã đau đớn, tay buông lỏng, làm con mèo rơi xuống đất.
Chân phải bị đau, Hoan Nhi gào lên đầy ai oán.
Nhan Tâm nhanh chóng bế nó lên, lén lấy miếng gan lợn giấu trong người ra cho nó ăn, đồng thời dùng tay áo che đi.
Hoan Nhi ngoan ngoãn dựa vào người cô, yên tĩnh thưởng thức món ngon.
Cả khung cảnh trở nên hỗn loạn.
Những người phụ nữ trong Khương gia, ai nấy như thể vừa chứng kiến chuyện gì kỳ quái.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Nhan Tâm, mọi người lập tức có cái nhìn khác hẳn về cô con dâu thứ vốn bị xem thường này.
Nhan Tâm ôm Hoan Nhi, đi đến sân của lão phu nhân.
Hôm nay lão phu nhân không vui, những người khác đều không dám chọc giận bà nên lần lượt về phòng hết.
Đến chính viện, Nhan Tâm sai hầu gái mang nhíp tới.
Cô vừa dỗ dành Hoan Nhi, vừa giữ chặt chân phải của nó, gắp một cái gai nhỏ từ trong đệm thịt dưới lòng bàn chân nó ra.
“Thảo nào hôm nay Hoan Nhi bồn chồn không yên, hóa ra là lòng bàn chân bị gai đâm.” Chị Châu, hầu gái chuyên chăm sóc Hoan Nhi, nói.
Chị Châu lại kể công cho Nhan Tâm “Tứ thiếu phu nhân đúng là tiểu thư xuất thân từ gia tộc Đông y, quả nhiên tinh ý hơn chúng tôi.”
Bà liếc nhìn cô một cái, không nói gì, chỉ ra lệnh cho hầu gái “Lấy tám súc lụa mới về, may sườn xám cho con dâu tư.”
Người hầu gái vâng dạ.
Nhan Tâm định nói tám súc là quá nhiều, cô dùng không hết.
Nhưng rồi lại nghĩ đến tính khí của bà, vốn không thích người khác làm trái ý mình.
Bà đã chịu cho, tức là thật tâm thật ý cho, để cảm ơn cô đã chữa cho Hoan Nhi.
Nếu cứ một mực từ chối, sẽ trông nhỏ mọn, bà sẽ không vui.
“Cháu cảm ơn bà.” Nhan Tâm nói.
Thấy lão phu nhân có vẻ mệt, cô đứng dậy “Cháu xin phép về trước.”
Bà khẽ gật đầụ