⬅ Trước Tiếp ➡

Cô bé tết bím tóc xinh xắn, mặc váy đầm màu hồng nhạt, tất trắng và g͙iày da nhỏ. Cô bé thừa hưởng làn da trắng như tuyết bẩm sinh của mẹ, giống như được nặn từ sứ.
Cảnh Nguyên Chiêu bế cô bé lên, vô cùng ngạc nhiên "Tuyết Nhi không mập nữa à?"
Nhan Tâm cười nói "Mẹ con em đến Luân Đôn chưa được hai tháng thì cai sữa cho con bé."
Nửa năm sau khi cai sữa, ngấn sữa của cô bé mất đi có thể thấy bằng mắt thường.
Bà nội xót xa không thôi, Nhan Tâm lại thở phào nhẹ nhõm.
Nhan Tâm cười nói với Cảnh Nguyên Chiêu "Anh tuyệt đối không tưởng tượng được đâu, hơn hai năm nay, con bé cao lên một đoạn dài, nhưng chỉ tăng có một ký thôi."
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
Còn hai đứa bé khác do hầu gái bế, đều đã hai tuổi.
Lông mày và mắt của con trai giống hệt Nhan Tâm, còn ngũ quan của con gái út thì lại giống Cảnh Nguyên Chiêu như đúc.
Hai đứa nó là cặp long phượng thai không giống nhau nhất.
Cảnh Nguyên Chiêu bên này ngắm con, Thịnh Viễn Sơn và A Tùng cũng vây lại.
Chỉ có Đốc quân đi sau một chút.
Đốc quân nhìn cháu trước, lại hàn huyên với Nhan Tâm vài câu, rồi không kìm được hỏi "Châu Châu Nhi, mẹ con đâu?"
Nhan Tâm "Bọn con về cùng nhaụ Gia đình Nam Thù dừng chân ở Cảng Thành, Giai Đồng cũng muốn tìm việc ở Cảng Thành. Em ấy một mình hơi sợ, bảo mẹ ở lại cùng em ấy."
Trái tim đang tre0 lơ lửng của Đốc quân cuối cùng cũng hạ xuống.
Hóa ra là ở Cảng Thành.
Tốt quá rồi, còn tưởng bà ấy ở lại nơi đất khách quê người.
Cuối cùng Đốc quân cũng có tâm trạng ngắm cháu, đưa tay ra định bế con trai của Nhan Tâm.
Trẻ con lạ người, lập tức khóc òa lên, không chịu rời khỏi lòng vú nuôi.
Tuyết Nhi rất hiểu chuyện dang rộng đôi tay "Ông nội, ông bế cháu trước đi."
Nhan Tâm "..."
Tính cách của Tuyết Nhi vô cùng cởi mở. Không biết là do có quá nhiều người yêu thương cô bé hay là do giống Cảnh Nguyên Chiêu hơn, cô bé quả thực là một hạt dẻ cười.
Cộng thêm việc cô bé lớn tuổi hơn, diễn đạt trôi chảy, ai ai cũng yêu mến.
Đốc quân nhìn thấy cô cháu gái xinh đẹp, tự nhiên cũng vui vẻ.
Về đến nhà, Cảnh Nguyên Chiêu để các vú nuôi sắp xếp cho bọn trẻ xong xuôi, chỉ cùng Nhan Tâm ở tɾong phòng ngủ trên lầu, không cho bất cứ ai lên.
"... Em chẳng thay đổi chút nào, Châu Châu Nhi." Cảnh Nguyên Chiêu hôn cô "Ngay cả mùi vị cũng không đổi."
Cả người Nhan Tâm nóng bừng "Lại nói linh tinh."
"Có nhớ anh không?" Anh hỏi.
Nhan Tâm "Không nhớ anh mà viết cho anh nhiều thư như thế à?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Anh cũng nhớ em, ngày đêm mong nhớ "
Hơn hai năm nay, toàn bộ tâm trí Cảnh Nguyên Chiêu đều đặt vào quân vụ.
Trước khi Nhan Tâm xuấtphát về nhà, cô đã nghe nói Nam Bắc đã kết thúc hòa đàm. Trương Lâm Quảng biên chế quân đội tɾong tay thành Quân đoàn 2, anh ta đồng thời đảm nhiệm chức Tổng tư lệnh Lục quân.
Cảnh Nguyên Chiêu thành lập chính phủ dân chủ mới ở Nam Thành, giống như kiếp trước.
Anh nắm thực quyền, nhưng không nhận quân hàm, nhường quân hàm cho Trương Lâm Quảng.
Việc điều động quân đội thực tế đều thuộc về Cảnh Nguyên Chiêụ
Cuối cùng anh cũng h0àn thành đại nghiệp.
Anh đợi Nhan Tâm trở về, sẽ đưa cả nhà chuyển đến Nam Thành.
"Sau này định thế nào?" Nhan Tâm hỏi anh.


⬅ Trước Tiếp ➡