⬅ Trước Tiếp ➡

Bên tɾong là một cuốn sổ rất dày, là thư cô viết cho Cảnh Nguyên Chiêu, ghi chép tỉ mỉ cuộc sống của cô, mỗi tối một bức, có dài có ngắn.
Ngoài ra còn có một xấp ảnh.
Có ảnh của phu nhân, của Nhan Tâm, của Tuyết Nhi và cặp song sinh long phượng.
Đốc quân đòi lấy ảnh của phu nhân trước, sau đó nhìn ngắm ảnh của cặp song sinh.
"Đứa nào là con trai?" Đốc quân hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Con cũng không nhìn ra được. Cha thực sự tò mò thì tự vượt biển sang mà xem."
Đốc quân "..."
Phu nhân có ba bức ảnh.
Cách ăn mặc của bà ấy khác hẳn so với lúc ở Nghi Thành Váy ngắn tay, để lộ cánh tay và bắp chân, tóc thế mà lại cắt ngắn, nụ cười đặc biệt rạng rỡ.
Đốc quân bỗng nhiên không nhận ra bà ấy nữa.
Trong lòng ông ấy mơ hồ cảm thấy, có lẽ phu nhân sẽ không bao giờ muốn quay lại nữa.
Khoảnh khắc bức ảnh ghi lại, bà ấy tự do tự tại, phóng khoáng vui vẻ như vậy, không giống Thịnh Uẩn dịu dàng nhu thuận tɾong ký ức của Đốc quân lắm.
Cả đời Thịnh Uẩn đều sống tɾong một cái khung. Từ khi sinh ra, bà ấy đã bị đóng khung như vậy.
Bà ấy như được sống lại một lần nữa.
Ngoài sự cảm động, Đốc quân lại có chút sợ hãi. Sợ hãi vĩnh viễn mất đi bà ấy, bà ấy sẽ không bao giờ chịu quay lại làm phu nhân Cảnh gia nữa.
"Châu Châu Nhi có nhắc đến mẹ con tɾong thư không? Bà ấy ở bên đó có quen không?" Đốc quân không nhịn được hỏi Cảnh Nguyên Chiêụ
Cảnh Nguyên Chiêu "Có nhắc, nói mẹ rất vui vẻ. Mẹ cực kỳ thích bơi lội, da sạm nắng đi, lại còn rất thích đánh quần vợt."
Đốc quân " "
Bơi lội, đánh quần vợt... Ông ấy không thể tưởng tượng được phu nhân sẽ làm những việc này.
Đốc quân thất hồn lạc phách.
Thịnh Viễn Sơn cũng nhìn thấy ảnh của phu nhân. Từ bức ảnh đen trắng đều có thể cảm nhận được sức sống của bà ấy.
"Chị có thể thực sự sẽ không quay lại nữa." Thịnh Viễn Sơn nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Cháu hy vọng mẹ đừng quay lại. Cả đời này, bà ấy chưa từng được là chính mình."
Thịnh Viễn Sơn đột nhiên nói "Nếu chị ấy không về, có lẽ cậu sẽ đi tìm chị ấy. Nghe người ta nói, đến Bắc Mỹ mở nông trại khá thú vị, biết đâu hai chị em cậu đi làm chủ nông trại."
Họ từ sông nước mà đến, lại the0 sông nước mà đi.
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
"Đến lúc đó, cho cậu một đứa con nhé?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Cậu nằm mơ đi "
Thịnh Viễn Sơn bật cười.
Đến tận ngày hôm nay, cuộc sống mới trở nên thú vị.
Nhan Tâm quay lại Nghi Thành lần nữa là hai năm rưỡi saụ
Ngày cô trở về, vừa khéo lại là ngày Lập thụ
Khi đi, có gia đình Trương Nam Thù, phu nhân và Cảnh Giai Đồng, khi về lại chỉ có Nhan Tâm và ba đứa con của cô.
Cảnh Nguyên Chiêu ra bến tàu đón.
Anh mặc kệ cả một đám người trước sau, lao lên ôm chặt lấy Nhan Tâm.
Má Nhan Tâm hơi nóng lên.
"Cha, cha không ôm con sao?" Bên cạnh, một cô bé mặc váy đầm màu trắng, giọng nói lanh lảnh hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu cúi đầu, giật mình.
"Tuyết Nhi?" Anh buông Nhan Tâm ra, cúi người bế đứa bé lên.
Tuyết Nhi sắp bốn tuổi, cái gì cũng biết nói, là độ tuổi thú vị nhất của một đứa trẻ.


⬅ Trước Tiếp ➡