Chương 1522
Ông ấy nhìn phu nhân, lại nhìn Cảnh Nguyên Chiêu và Thịnh Viễn Sơn, rồi nhớ đến Nhan Tâm và Cảnh Thụy Tuyết.
May quá.
May mà ông ấy còn có người nhà.
Thịnh Uẩn là do ông ấy tự chọn, đây mới là người vợ tốt nhất, Cảnh Nguyên Chiêu là do ông ấy bồi dưỡng, anh mới là đứa con trai có chí hướng.
Ông ấy không cần buồn vì phủ Tây.
Bọn họ đã không coi người cha này ra gì, vậy ông ấy cũng đành việc công xử the0 phép công.
Đốc quân vào ngục gặp Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên đã không còn điên loạn nữa.
Khoảnh khắc phủ Tây bị niêm phong, giấc mộng của cô ta vụt tan vỡ, điều này khiến cô ta không thể chấp nhận.
Cô ta không thể ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến mức này, kế hoạch của cô ta còn chưa kịp triển khai h0àn toàn đã thất bại thảm hại.
Lúc đó, cô ta như bị ma xui quỷ khiến, cứ thế mà phát điên, giống hệt dáng vẻ lúc Hạ Mộng Lan nổi cơn thịnh nộ, có lẽ con người ta không thể thoát khỏi di truyền.
Mấy ngày cô ta ở tɾong ngục, không biết tin tức gì, cũng đang suy nghĩ cách giải quyết hậu quả.
Cô ta nên giải thích với Đốc quân thế nào?
Chuyện của Thất Bối Lặc, phải lấp liếm ra sao cha mới tin cô ta?
Dù cô ta nói thế nào, cũng giống như coi cha mình là kẻ ngốc.
Cảnh Phỉ Nghiên còn đang nghĩ lời lẽ tốt nhất thì Đốc quân đến.
Gương mặt Đốc quân đầy vẻ tiều tụy.
Cảnh Phỉ Nghiên lập tức quỳ xuống trước mặt ông ấy, khóc lóc thảm thiết "Cha "
Cô ta dập đầu liên tục, nhận sai.
"Cha, cha đưa con ra nước ngoài đi học đi. Con biết sai rồi, con không dám nữa đâu cha. Con tự nguyện rời đi." Cảnh Phỉ Nghiên khóc nói.
Đốc quân nhìn bộ dạng này của cô ta, không hề có nửa phần áy náy, tɾong đầu lại nghĩ đến việc chạy trốn.
Trái tim ông ấy lại lạnh lùng thêm vài phần "A Nghiên, con không đi được đâụ Con phạm quốc pháp, cha cũng không bảo vệ được con."
Cảnh Phỉ Nghiên như bị một gậy đánh cho choáng váng "Cái... cái gì?"
"Con mưu toan hành thích cha ruột, lại chứa chấp tội phạm quan trọng của Đảng Bảo Hoàng, còn phái người nghe ngóng bí mật tɾong quân đội. Từng chuyện từng chuyện, đều là tội chết." Đốc quân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên không dám tin, nhìn chằm chằm ông ấy "Cha, con biết cha rất giận..."
"A Nghiên, con tự lên đường đi, cha không làm khó con. Cho con một cái chết dứt khoát. Nếu không, vì để xác thực chứng cứ, Thịnh Viễn Sơn sẽ đến cạy miệng con, con sẽ nếm đủ mùi đau khổ." Đốc quân nói.
Cảnh Phỉ Nghiên bò vài bước đến trước mặt ông ấy "Cha, cha đang dọa con đúng không? Cha thương con nhất mà..."
Đốc quân nghe câu này, quả thực giận không kìm được "Con cũng biết cha thương con nhất, con báo đáp cha như vậy sao?"
"Cha, con không muốn chết, con thực sự không muốn chết Hơn nữa tội con không đáng chết mà cha " Cảnh Phỉ Nghiên muốn ôm lấy chân ông ấy.
Đốc quân lùi lại vài bước, phó quan tiến lên tách họ ra.
"Mưu sát anh cả con, lại mưu sát cha con, chỉ riêng hai tội danh này, con có đáng chết không?" Đốc quân hỏi.
Cảnh Phỉ Nghiên sững sờ.
Đốc quân bước ra khỏi nhà lao.
Phó quan trưởng hỏi ông ấy phải làm sao.
Nếu Cảnh Phỉ Nghiên không chịu nhận tội thì chỉ có thể gọi Thịnh Viễn Sơn đến thẩm vấn.
Ai có thể chịu nổi sự tra tấn của Ngọc Diện La Sát chứ?