Chương 1521
Lúc đó, Đốc quân đi bế đứa bé nên suýt nữa bỏ qua.
Có lẽ Cảnh Phỉ Nghiên không may mắn lắm.
Khi Đốc quân nghe tin này, ông ấy không dám tin.
Ông ấy muốn đích thân đi niêm phong phủ Tây.
Đợi đến khi bắt được Thất Bối Lặc tɾong phòng ngủ của Cảnh Phỉ Nghiên, ông ấy mới buộc phải tin.
Cô con gái út ông ấy yêu thương nhất, dã tâm bừng bừng, mưu toan giết chết ông ấy, làm loạn Nghi Thành, rồi phò tá Đảng Bảo Hoàng khởi sự từ Nghi Thành, đi khôi phục chế độ cũ, khiến Cảnh gia bị muôn đời phỉ nhổ.
Đốc quân đau đớn tột cùng, lại nản lòng thoái chí.
Sự thật không thể không tin, nhưng lại khó tin đến thế.
Ông ấy không thể chấp nhận.
Lúc này, phu nhân không hề bỏ đá xuống giếng nửa câu, ngược lại còn an ủi ông ấy "A Nghiên chỉ là bị dạy hư thôi. Nó còn quá nhỏ, tâm trí chưa đủ chín chắn, bị người ngoài xúi giục vài câu là lầm đường lạc lối."
Đốc quân "A Uẩn, lúc trước tôi nên đón hết lũ trẻ phủ Tây về cho bà nuôi. Nếu bà nuôi thì chúng tuyệt đối sẽ không đứa nào ra nông nỗi này."
"Con người đâu có mắt sau lưng, ông cũng đâu biết chúng sẽ như vậy." Phu nhân nói.
Lại nói "Lũ trẻ phủ Tây không phải con vợ lẽ. Cho dù ông có tâm để tôi nuôi, cũng phải xem lão phu nhân có đồng ý, Hạ gia có chịu hay không."
"Hạ gia " Đốc quân nghe câu này, không kìm được chuyển hết sự giận dữ sang đó "Chính là Hạ gia châm ngòi ly gián, mới dạy những đứa trẻ ngoan ngoãn thành ra như thế "
Phu nhân "Dẫu sao cũng là tiểu thư phủ Đốc quân, không cần thiết phải liều lĩnh như vậy. A Nghiên chỉ đang mở đường cho người khác thôi."
Đốc quân càng thêm hận Hạ thị.
Hai vợ chồng đang nói chuyện thì Thịnh Viễn Sơn đến.
Thịnh Viễn Sơn mang đến bằng chứng mới nhất "Mấy hôm trước có một kẻ lảng vảng gần kho vũ khí, bị người của chúng ta bắt được.”
“Gã chỉ là tên lưu manh gần đó, không ai để ý, tống gã vào ngục đánh một trận rồi mặc kệ. Mãi đến khi phong tỏa phủ Tây mới phát hiện tên này là họ hàng xa của Tổng quản sự."
Đốc quân kinh ngạc "Kho vũ khí?"
"Xem ra Đảng Bảo Hoàng rất cần kho vũ khí ở Nghi Thành, phái người nghe ngóng tin tức, tên Tổng quản sự kia cũng bị Cảnh Phỉ Nghiên và Thất Bối Lặc mua chuộc rồi." Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân "Thất Bối Lặc khai hết rồi sao?"
"Chính cậu ta khai em mới biết. Tên Tổng quản sự kia chạy rồi, vẫn chưa bắt được người." Thịnh Viễn Sơn nói.
Đốc quân "Đáng hận "
"Từ từ thôi, cẩn thận rách vết thương, bớt giận đi." Phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng đã về.
"Cách đây không lâu, chẳng phải Hạ gia bị đồn là ám sát một phóng viên sao? Chuyện này là để đánh lạc hướng, Hạ gia có một con tàu chở đầy vũ khí buôn lậu từ Cảng Thành, đang chuẩn bị đi lên phía Bắc tới Thiên Tân." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đốc quân bỗng nhiên đứng dậy.
Hóa ra ở nơi ông ấy không nhìn thấy, tay của Đảng Bảo Hoàng đã vươn sâu đến thế.
Hạ gia và phủ Tây định giết chết Cảnh Nguyên Chiêu, ám sát Đốc quân, lấy tất cả của Cảnh gia để thực hiện giấc mộng khôi phục chế độ cũ của họ.
Cô con gái ông ấy nâng niu tɾong lòng bàn tay, vậy mà cũng là đồng bọn, cũng chờ ông ấy chết, còn đích thân che giấu cho sát thủ, đưa anh ta vào.
Trái tim Đốc quân tɾong nháy mắt lạnh thấụ