Chương 1508
"Tôi trở về rầm rộ, rất nhiều người đều muốn hẹn gặp tôi. Anh không phải là người quan trọng nhất." Nhan Tâm cười nói "Tôi không phải tránh hiềm nghi mà là anh phải xếp hàng."
Chu Quân Vọng "..."
Nhan Tâm đi tìm Trình Tam Nương.
Cô và Trình Tam Nương trò chuyện rất lâụ Hơn chín giờ tối, hai người chuyện vẫn chưa nói hết, Cảnh Nguyên Chiêu đã đến đón Nhan Tâm.
"Còn không về nữa, nhà chúng ta sẽ tan mất." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Miệng quạ đen "
"Trong lòng nhớ đến Tuyết Nhi và anh chút đi, thiếu phu nhân." Anh oán khí đầy mình.
Nhan Tâm nín cười, hôn anh một cái.
Đêm nay, cô rất ra sức, tung hết bản lĩnh của mình ra mới dỗ dành được anh.
Cả hai đều mệt, vốn định nói vài câu nhưng đều không còn sức.
Sáng hôm sau khi thức dậy, Nhan Tâm đi xem con trước, chơi đùa một lúc, Cảnh Nguyên Chiêu mới dậy.
"Hôm nay anh bận việc quân hay là ở nhà với em?" Nhan Tâm hỏi anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Ở nhà với em một ngày, ngày kia đi đến khu đóng quân."
Nhan Tâm "Vừa hay, em muốn nói chuyện với anh về việc của Chu Quân Vọng."
"Cậu ta làm sao?"
Nhan Tâm hỏi về Chu Quân Vọng.
"Hôm qua em và chị Trình nói chuyện rất lâu, có nhắc đến Thanh Bang. Hiện giờ, Chu Quân Vọng và chị ấy vẫn ngang tài ngang sức. Anh đã về bố cục trước, có nắm được thóp của Chu Quân Vọng không?" Nhan Tâm hỏi.
"Có " Cảnh Nguyên Chiêu cười cười "Trình Tam Nương định khi nào ra tay kiểm soát Thanh Bang?"
Nhan Tâm hơi ngạc nhiên "Sao anh còn vội hơn cả em vậy?"
Cô nhớ lại, trước đây khi Cảnh Nguyên Chiêu nhắc đến Chu Quân Vọng, từng nói anh đánh giá cao Chu Quân Vọng.
Anh cũng từng nói, anh hiểu rõ Chu Quân Vọng hơn.
Thanh Bang và chính phủ quân sự là đối lập, nếu Chu Quân Vọng nắm giữ Thanh Bang, đối với Cảnh Nguyên Chiêu mà nói, có nghĩa là "ổn định".
Anh có thể nhốt Chu Quân Vọng tɾong một cái lồng tương đối an toàn.
So với Chu Quân Vọng, ưu điểm của Trình Tam Nương là cẩn trọng hơn, khó chơi hơn, cần phải tìm hiểu lại từ đầụ
"Em cứ tưởng anh muốn Chu Quân Vọng làm người đứng đầu hơn chứ." Nhan Tâm nói thật lòng.
Cảnh Nguyên Chiêu "Châu Châu Nhi, anh nghe nói rồi. Lúc anh không ở nhà, cậu ta cũng từng bắt nạt em. Trước kia cậu ta còn có vài phần phong độ, nay chỉ còn lại sự đê hèn, không còn là bạn của anh nữa."
Nói đến đây, anh ôm Nhan Tâm ngồi vào lòng "Anh cũng là sau khi về mới nghe nói những ấm ức em từng chịu đựng. Em chẳng kể gì với anh cả."
Nhan Tâm cười cười "Sợ anh lo lắng."
"Em giỏi thật đấy, Châu Châu Nhi, cục diện như vậy mà em cũng ổn định được." Anh nói.
Nhan Tâm "Qua cả rồi, bây giờ em nhẹ nhõm cả người."
Cảnh Nguyên Chiêu ôm chặt lấy cô "Bây giờ cứ an tâm đi chơi khắp nơi, việc tɾong nhà cứ giao cho anh."
"Được."
"Em muốn đi gặp Chu Quân Vọng, nói chuyện với cậu ta, dò hỏi bí mật của cậu ta, đúng không?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
Nhan Tâm "Thôi, đợi sau này bắt được Thất Bối Lặc, để cậu tra khảo một chút, là biết hết thôi."
Cảnh Nguyên Chiêu "Em có thể đi gặp cậu ta. Châu Châu Nhi, tɾong giấc mơ của em, cậu ta đối với em cũng không tệ, chưa từng bắt nạt em."
Nhưng tình nghĩa tɾong mộng, kiếp này đã tiêu hao sạch sẽ rồi.
Cậu cũng rất yêu mến Châu Châu Nhi, nhưng chưa bao giờ gây khó dễ cho cô.