⬅ Trước Tiếp ➡

Sức khỏe bà nội vẫn rất tốt, nhìn còn trẻ hơn mấy năm trước vài tuổi, ăn được ngủ được, ngày nào cũng đi leo núi.
"Lão phu nhân cứ nhắc cô trở về mãi." Vợ Chu Thế Xương nói với Nhan Tâm.
Nhan Tâm "Bà nội nhìn chỗ nào cũng khỏe, chắc chắn là sống rất thoải mái. Đều là nhờ các người chăm sóc tốt."
Cô hỏi thăm vợ Chu Thế Xương về công việc của con trai, con rể bà ta hiện giờ. Những chỗ có thể đề bạt, Nhan Tâm đều đề bạt, lại tăng tiền lương tháng cho Chu Thế Xương.
Chỉ cần họ tận tâm chăm sóc tốt cho bà nội, về mặt tiền bạc và tiền đồ, Nhan Tâm đều rất hào phóng.
Nhan Tâm ngồi trò chuyện với bà nội rất lâụ
"Hôm nay ra ngoài vội vàng, đợi mấy hôm nữa mọi việc đâu vào đấy, con sẽ đưa Tuyết Nhi đến thăm bà." Nhan Tâm nói.
Bà nội nói được.
Nhan Tâm không ăn tối ở chỗ bà nội, chập tối thì rời đi.
Cô hẹn Trình Tam Nương.
Hẹn đột xuất̸, Trình Tam Nương bảo cô đến phòng khiêu vũ Lệ Hiên, tiện thể xem việc kinh doanh gần đây.
Rất nhanh đã đến phòng khiêu vũ, Nhan Tâm định đi tìm Trình Tam Nương và Phó Dung, bước chân hơi nhanh, lại vì đang mải suy nghĩ nên không nhìn ngang liếc dọc.
Cô không nhìn thấy Chu Quân Vọng.
Nhưng Chu Quân Vọng đã gọi cô một tiếng "Nhan Tâm."
Nhan Tâm dừng bước.
Người đàn ông mặc áo dài màu xanh thẫm, đứng tɾong bóng tối tranh sáng tranh tối, sắc mặt trên mặt khó đoán, chỉ có đôi mắt kia đặc biệt tĩnh lặng và sâu thẳm.
Nhan Tâm thấy vậy, mỉm cười nhẹ "Quân gia."
"Biết tin cô về qua báo chí, còn đang nghĩ lúc nào rảnh cùng nhau ăn bữa cơm." Chu Quân Vọng vẫn chải ngược hết tóc ra sau, để lộ gương mặt điển trai không chút che chắn.
Màu mắt đậm, ánh mắt thêm vài phần sắc bén. Là anh ta, nhưng lại có chút không giống anh ta lắm.
"Mới về nên mọi việc còn khá bận rộn. Đợi A Chiêu rảnh, chúng ta tụ tập." Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng lại nói "Tôi có rất nhiều lời muốn nói với cô."
Lông mày Nhan Tâm nhíu lại.
Chu Quân Vọng "Các người vẫn chưa bắt được Thất Bối Lặc. Có lẽ, cô rất muốn tìm được anh ta."
Nhan Tâm thở phào nhẹ nhõm.
Hóa ra là nói chuyện này.
Tối cô trở về, Cảnh Nguyên Chiêu đã nói cho cô biết, Thất Bối Lặc đang ở phủ Tây.
Cảnh Nguyên Chiêu không động đến anh ta, đợi tóm gọn cả phủ Tây và Hạ gia một mẻ, cho nên anh chủ động giúp Thất Bối Lặc phong tỏa tin tức.
Chu Quân Vọng nhắc đến chuyện này, Nhan Tâm thăm dò nhìn về phía anh ta "Anh biết anh ta ở đâu à?"
"Vẫn chưa biết. Nhưng tôi biết tại sao anh ta vừa đến Nghi Thành đã nhắm vào cô." Chu Quân Vọng nói.
Nhan Tâm không rõ điểm này lắm.
Cô cảm thấy mình đối với Thất Bối Lặc không quan trọng. Có chút tác dụng͟͟, nhưng cũng không có tác dụng͟͟ gì lớn.
Kiếp trước Chu Quân Vọng cho cô xem ảnh sát thủ, giúp Nhan Tâm thuận lợi phá hủy căn cứ Song Ưng Môn của Thất Bối Lặc, không ai ngờ sẽ có hiệu quả như vậy.
"Có hứng thú không?" Anh ta cười hỏi.
Nhan Tâm "Rất hứng thú."
"Hay là nói chuyện chút đi? Quán cà phê đối diện." Anh ta hỏi.
Nhan Tâm "Xin lỗi."
"Phải tránh hiềm nghi như vậy sao? Chẳng lẽ thiếu soái kiêng kỵ tôi đến thế..."


⬅ Trước Tiếp ➡