⬅ Trước Tiếp ➡

Tin tức của Hạ gia chính xác hơn "Quả thực cô ta sắp về."
"Chị ta chỉ sinh một đứa con gái, cha chắc sẽ không coi trọng chị ta đâu, chị ta bèn nói cái lời ma quỷ “động đất” gì đó. Chuyện này có thể xảy ra không?" Cảnh Phỉ Nghiên lại hỏi.
Bà ngoại cô ta nói "Từ lúc bà bắt đầu có ký ức thì sự việc đã xảy ra hai ba lần rồi. Một lần chẳng có gì cả, chỉ nghe nói ở trang trại chết người và gia súc, lần thứ hai, tường chắn cổng nhà bà bị gãy, mấy căn nhà lâu năm không sửa bị sập tường saụ Còn một lần nữa thì phải, ký ức của bà khá mơ hồ."
Tường chắn cổng rất quan trọng, mấy năm sau đó, nhà mẹ đẻ bà ngoại khá xui xẻo, bà ta ấn tượng khá sâu với chuyện này, còn hai lần địa chấn̵ kia, nếu không nhắc lại sau sự việc, bà ta cũng không biết đã từng xảy ra.
"Nói cách khác, động đất mà chị ta dự đoán có thể là thật. Nhưng cũng có khả năng chẳng có gì xảy ra cả?" Cảnh Phỉ Nghiên hỏi.
Bà ngoại "Đúng là như vậy."
"Đến lúc đó có thể mua chuộc báo chí, không thừa nhận. Nếu nhà ở quê bị sập, cũng có thể đổ cho chị ta cố ý thuê người phá hoại." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Dân chúng đều rất ngu muội.
Nói nhiều thành thật, chỉ cần có cao tăng đứng ra, nhục mạ Nhan Tâm, cho dù có sập nhà thì dân chúng cũng sẽ nghi ngờ là có người cố ý phá hoại.
Cảnh Phỉ Nghiên nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Cô ta phái một bà quản gia tâm phúc của mình "Đến chùa Long Hoa một chuyến, bảo đại sư Huệ Tuyền, bảo ông ta chuẩn bị sẵn sàng."
Đại sư Huệ Tuyền là người cô ta đặc biệt tìm đến tɾong khoảng thời gian này, một hòa thượng du phương, dừng chân tu hành ở đây. Người ta thường nói hòa thượng từ nơi khác tới tụng kinh giỏi hơn, chỉ tɾong thời gian ngắn, đại sư Huệ Tuyền đã có chút danh tiếng ở Nghi Thành.
Chỉ cần ông ta đứng ra xác nhận thì chuyện này sẽ không thành.
Quả nhiên, đại sư Huệ Tuyền đến một nhà làm pháp sự. Gia chủ hỏi ông ta về chuyện động đất.
Ông ta nói rất khéo léo "Gần đây thiên tượng cực tốt, chỉ có họa do người gây ra, không có thiên tai."
Lời này có hai cách giải thích.
Nếu đông đất khá nhỏ thì phủ nhận nó, đến lúc đó nói nhà cửa sụp đổ là do nguyên nhân khác, nếu động đất rất lớn, ai cũng cảm nhận được thì nói Nhan Tâm là tai họa, do cô chiêu mời đến.
Dù sao đều là "người gây ra".
Đây cũng là ý của Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên làm xong những việc này, trở về viện ở phủ Tây.
Cơm nước hàng ngày của cô ta đều đặc biệt phong phú, giống như phải hai ba người mới ăn hết.
Trong phòng ngủ, sau khi vết thương ở cánh tay Thất Bối Lặc lành lại, cánh tay phải vẫn không thể cử động linh hoạt, viên đạn của Nhan Tâm đã làm tổn thương gân tay phải của anh ta.
Anh ta dùng tay trái ăn cơm, có chút vụng về.
"Em nhất định phải cẩn thận với cô ta." Thất Bối Lặc nói "Em phải biết, cô ta là kẻ quỷ kế đa đoan, tuyệt đối đừng khinh địch."
Cảnh Phỉ Nghiên gật đầu "Em tuyệt đối sẽ không."
Hai người trò chuyện vài câu, Thất Bối Lặc nhắc đến tình cảnh của mình.
Anh ta muốn rời đi.


⬅ Trước Tiếp ➡