⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm bảo Bạch Sương đi gửi đïện báo cho phu nhân, chuẩn bị viện cho Nam Thù, lại gửi đïện báo cho Trình Tam Nương, nói cô sắp trở về.
Tin tức Nhan Tâm sắp trở về, thông qua sự tô vẽ của báo chí, người dân Nghi Thành ai ai cũng biết.
Việc đầu tiên Cảnh Nguyên Chiêu làm sau khi trở về là làm the0 lời Nhan Tâm, đi phòng ngừa thương vong có thể do động đất ở phía Bắc gây ra, vô cùng bận rộn.
"Trước kia từng xảy ra động đất một lần, là chuyện hồi tôi mười tuổi. Lúc đó cửa sổ nhà tôi nứt hết cả."
"Nghi Thành hiếm khi có động đất, có thì cũng không lớn lắm, chẳng có việc gì to tát đâụ"
Khả năng chịu đựng tai nạn của mỗi người là khác nhaụ
Những gia đình ở nhà ngói xanh, lầu gác bằng gỗ, khi nhắc đến động đất ở Nghi Thành, giọng điệu đều rất nhẹ nhàng, vì sáu mươi năm gần đây chỉ xảy ra ba lần, người g͙ià chỉ biết tường bị nứt một đường.
Còn những nhà ở nhà tranh vách đất thì có chút căng thẳng, thường xuyên nhắc lại chuyện lần địa chấn̵ trước gạch đất bị đổ sập hết.
Công bằng mà nói, gió mưa lớn một chút, nhà tranh vách đất cũng có thể đổ, động đất ập đến không thể lơ là.
Những người này đều là người tin vào sự suy diễn của Nhan Tâm.
Cũng có người không tin.
Đứng đầu là Hạ gia, một số quyền quý chướng mắt, coi thường Nhan Tâm, tự nhiên cảm thấy cô nói nhảm.
"Thiếu soái có thể sẽ dùng chút thủ đoạn, tạo ra một chút tai họa để tô vẽ cho thiếu phu nhân của cậu ta."
"Người phụ nữ này vì muốn trở về mà tung tin giật gân. Cô ta đi the0 thiếu soái, còn sinh con, đã sớm không còn đường lui."
Hạ Mộng Lan ở phủ Tây mắng chửi Nhan Tâm.
"Đi nói với Đốc quân, phái người bắt người phụ nữ đó lại. Cô ta gây hoang mang dư luận, ai nấy đều lo sợ, cô ta thật đáng chết." Hạ Mộng Lan nói với Sư trưởng Quách Viên.
Quách Viên có chút chần chừ.
Lẽ ra, khả năng tiên đoán của Nhan Tâm không nên bị nghi ngờ, cô thực sự rất giỏi về khoản này.
Nhưng Nhan Tâm cũng nói động đất không lớn, cùng lắm là nhà đất không chịu nổi.
"Thà cô ta nói bão tố còn hơn. Mùa này bão tố nhiều, nghiêm trọng hơn chút thì nhà đất ở nông thôn cũng sẽ bị ngập đổ." Quách Viên nghĩ.
Ông ta giữ một sự cảnh giác, không tiếp lời Hạ Mộng Lan.
Cảnh Phỉ Nghiên đã trở về phủ Tây.
Dịp tết Đoan Ngọ, Đốc quân đề nghị đón cô ta về, phu nhân không phản đối lắm. Đốc quân bèn mặt dày, coi như phu nhân đã đồng ý.
Sau khi Cảnh Phỉ Nghiên về nhà, cô ta rất ngoan, cũng không làm loạn nữa.
Cô ta vẫn không tiếc công sức lấy lòng Đốc quân.
Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Đốc quân vẫn yêu thương con gái, nên cũng không giận lắm, dù sao Cảnh Phỉ Nghiên chỉ cài gián điệp vào viện của phu nhân, chứ chưa thực sự làm hại phu nhân.
Phu nhân cũng không nhắc nhiều đến chuyện này, Đốc quân "lành sẹo quên đaú, hoặc là "sẹó không nằm trên người Đốc quân, ông ấy căn bản chưa từng đaụ
Cảnh Phỉ Nghiên an phận thủ thường không gây chuyện, bình thường đi ăn uống, uống cà phê, xem phim nghe hát với bạn bè, rất náo nhiệt.
Cô ta nhìn thấy tờ báo, sắc mặt vốn đang tốt bỗng biến đổi h0àn toàn, cứng đờ người.
"Chị ta thực sự sắp về rồi " Cô ta đặc biệt đến Hạ gia một chuyến, hỏi cậu và bà ngoại của mình.


⬅ Trước Tiếp ➡