⬅ Trước Tiếp ➡

Vú nuôi đã chuẩn bị xong mọi thứ bà đỡ, vú nuôi cho đứa bé...
Mỗi ngày Nhan Tâm cũng đều bắt mạch cho Trương Nam Thù.
Trương Nam Thù nói cô "Chị cũng sắp sinh rồi, đừng có lao tâm khổ tứ thế."
"Tôi còn lâu, ít nhất muộn hơn cô một tháng." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Nhưng bụng chị to hơn bụng tôi."
Dáng người Nhan Tâm hơi nhỏ, e0 quá nhỏ nên bụng trông đặc biệt lớn. Cô lấy thước dây đo vòng bụng hai người, gần như tương đương.
"Cô ăn nhiều nên béo lên đấy, Nam Thù." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù tức lắm.
Cô ấy nói Nhan Tâm "Chị học thói xấu từ cục sắt kia rồi, chị cũng chê bai tôi "
"Tôi không có..."
"Mong chị sinh một cô con gái mập mạp, để cả đời lo lắng xem con bé có ăn nhiều bị béo không." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "..."
Cô sắp bị Trương Nam Thù chọc cười chết.
Chập tối ngày hai mươi hai tháng Chín, hai cặp vợ chồng Nhan Tâm ăn cơm xong, the0 lệ thường đi dạo tɾong sân.
Mấy ngày nay trời ấm, gió đêm không lạnh.
Trương Nam Thù đang đi, đột nhiên nói "Ui da..."
"Sao thế?"
"Bụng tôi hơi đaụ" Cô ấy nói.
Câu nói này khiến cả ba người đều sợ hết hồn, vì ngày dự sinh của cô ấy chính là mấy ngày này.
Tôn Mục lập tức bế thốc cô ấy lên "Về trước đã."
Trương Nam Thù đột nhiên hơi đau một chút. Đau một cái như vậy, qua cơn là hết.
"Mọi người làm quá lên rồi." Cô ấy nói.
Nhan Tâm "Là cô quá lơ là đấy, có thể cô bị ra máu rồi."
"Không đến mức..."
Tôn Mục bế một thai phụ nặng̝ gần 75kg, bước đi như bay về viện, Nhan Tâm đi không nhanh, đến sau chậm một bước.
Trương Nam Thù được đưa vào phòng sinh, chính là sương phòng phía Đông tɾong viện của cô ấy, được dọn dẹp riêng ra.
Tôn Mục bị vú nuôi chặn ở cửa.
"Tôi ở bên cô ấy." Tôn Mục nói.
Vú nuôi "Không có cái quy tắc này. Cô gia đợi ở cửa đi."
"Tôi muốn ở cạnh cô ấy. Mẹ tôi lúc còn sống bảo, bà ấy lúc sinh con rất sợ hãi, là đi dạo quỷ môn quan." Tôn Mục nói.
Vú nuôi "Phụ nữ sinh con đều là đi dạo quỷ môn quan. Phòng sinh ô uế, cậu không thể xem."
"Tôi không kiêng kỵ cái này "
Trương Nam Thù ở bên tɾong hét vọng ra "Cho anh ấy vào đi. Vú nuôi à, bà đôi co với anh ấy không thắng nổi đâụ Anh ấy muốn làm gì có bao giờ không làm được? Bà để cái miệng nghỉ ngơi chút đi."
Vú nuôi "..."
Nhan Tâm bật cười.
Hơi sức Trương Nam Thù vẫn còn dồi dào lắm.
Nhan Tâm nói phòng sinh không nên có quá nhiều người, nên cô không vào, chỉ hỏi vú nuôi đang ra ra vào vào sai bảo lấy đồ "Thế nào rồi?"
"Ra máu rồi."
"Vỡ ối chưa?" Nhan Tâm lại hỏi.
Vú nuôi "Vẫn chưa."
"Thế thì còn sớm. Đừng vội, để Nam Thù ăn uống cho tốt, bà và cô gia cũng luân phiên nghỉ ngơi đi." Nhan Tâm nói.
Vú nuôi thấy cô nói rất thành thạo, định hỏi sao cô lại hiểu, sau đó mới nhớ ra cô là thần y.
"Vâng." Vú nuôi đáp, lại nói với Nhan Tâm "Cô cũng là người mang thai, đừng để mệt, về nghỉ ngơi đi. Nếu có tin vui thì tôi sẽ báo cho cô đầu tiên."
Viện của Nhan Tâm ở gần nhất.
"Có gì cần cứ gọi tôi, giờ nào cũng được." Nhan Tâm lại dặn dò.
Vú nuôi vâng dạ lần nữa.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu về phòng. Cô tính toán ngày tháng, cảm thấy Trương Nam Thù sinh sớm hơn dự kiến bốn năm ngày.


⬅ Trước Tiếp ➡