Chương 1476
Sau những chuyện này, tất cả mọi người tɾong Trương gia hiện giờ đều tin tưởng Trương Lâm Quảng, bao gồm cả Tôn Mục.
Muốn nâng lên thì trước tiên phải dìm xuống, để mọi người đều thất vọng về Trương Lâm Quảng, đồng thời lại hy vọng anh ta có thể gánh vác được. Cho nên đợi đến khi anh ta thực sự làm nên chuyện, mọi người đều phấn khích vui mừng, sẽ không bới lông tìm vết.
Nếu ngay từ đầu anh ta đã tỏ ra trầm ổn sáng suốt thì bất kể là Trương Tri, Trương Nam Thù hay các tướng lĩnh tɾong quân đội đều sẽ vạch lá tìm sâụ
Anh ta còn trẻ, anh ta không có sự nghiệp vĩ đại kinh thiên động địa thì không thể khiến người khác phục tùng.
Đây chính là lòng người.
Nhưng anh ta giả làm một bao cỏ trước, sau đó khôi phục bình thường, mọi sự chuyển giao đều trở nên hợp lý hợp tình.
Nhan Tâm không biết đây có phải là một tɾong những kế hoạch của Trương soái hay không.
Có lẽ đã được trù tính từ sớm, cũng có thể là trùng hợp mà thành. Sau khi Đại soái qua đời, cuối cùng Trương gia cũng đồng lòng nhất trí.
Địa bàn, lòng người, tất cả đều đã ổn định.
Nếu Trương Uyển không bị con dâu trưởng hạ độc thì ông ấy sống thêm hai mươi năm nữa, thiên hạ này sẽ có cục diện thế nào?
Nhan Tâm gặp Trương soái khi ông ấy bệnh nguy kịch, không thể lĩnh hội được phong thái của ông ấy, chỉ có thể từ kết cục bố cục của ông ấy mà suy ngược ra trí tuệ của người này.
Vô cùng kinh diễm
"Ngày dự sinh của Nam Thù chắc là cuối tháng." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Đẻ nhanh đi, mệt chết tôi rồi."
Cảnh Nguyên Chiêu ngồi bên cạnh tiếp lời "Cô mệt chỗ nào? Mặt cô ăn đến tròn vo rồi."
Trương Nam Thù lập tức ôm lấy mặt.
Nhan Tâm và Tôn Mục đều không nhịn được cười.
Trương Nam Thù vì chuyện này mà không vui, lại cãi nhau với Cảnh Nguyên Chiêu một trận.
"Dạo này bên phía Thất Bối Lặc có tin tức gì không?" Tôn Mục hỏi.
Nhan Tâm "Anh ta vẫn đang dưỡng thương ở Thiên Tân."
"Căn cứ của Song Ưng Môn thì sao?"
"Tôi bảo A Tùng để ý, cậu ấy vẫn chưa truyền tin về. Không biết tình hình thế nào." Nhan Tâm nói.
Đang nói chuyện, mày cô khẽ nhíu lại.
Cảnh Nguyên Chiêu lập tức ôm lấy cô, nói với cô "Đừng vội."
Bất kỳ chuyện gì nóng vội muốn thành công, có thể cuối cùng đều sẽ hỏng bét.
Chỉ có bình tĩnh mới làm nên chuyện.
Giống như Trương Lâm Quảng, anh ta vẫn luôn nhẫn nhịn, chôn xuống mầm họa, làm giả bằng chứng, lấy được sự tin tưởng của Thất Bối Lặc và Tùng Sơn Thắng, cho đến khi có thể tung ra đòn chí mạng, lội ngược dòng ngoạn mục.
Anh ta suýt chút nữa đã giết chết Thất Bối Lặc.
"Em hiểụ" Nhan Tâm cười cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.
Tháng chín lạnh vài ngày, trời lại hửng nắng, ánh mặt trời chói chang, ấm áp trở lại.
Vẫn chưa đến mùa đông thực sự lạnh giá.
Mỗi lần Nhan Tâm sốt ruột, cô lại cùng Cảnh Nguyên Chiêu đi dạo tɾong sân.
Viện Tây của phủ Đại soái đã bị khóa lại. Trương Tri xuống phía Nam, Trương Lâm Quảng không động đến viện của anh ta, Trương Lâm Quảng cũng không ở nhà, hiện giờ anh ta gần như thường trú tɾong quân đội, con gái út của Trương Lâm Quảng do vú nuôi chăm sóc, Trương Nam Thù và vú nuôi của cô ấy ngày nào cũng đến thăm cô bé.
Thoáng cái đã qua nửa tháng, ngày sinh của Trương Nam Thù càng lúc càng gần.