Chương 1471
"Vậy còn anh? Kế hoạch cuộc đời anh là gì?" Trương Nam Thù hỏi.
Tôn Mục "Kế hoạch luôn đi ngược lại với thực tế, anh đã nhiều năm không lập kế hoạch rồi, chỉ đi the0 năm tháng thôi."
"Anh không giống người trôi the0 dòng nước như vậy."
"Anh biết mình muốn gì. Đây không gọi là trôi the0 dòng nước, đây gọi là an nhàn." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù bật cười.
Thoáng chốc đã đến tháng tám, sinh nhật Nhan Tâm lặng lẽ trôi qua, Trương Nam Thù còn nhớ tặng cô một đôi bông tai ngọc trai.
Đến Tết Trung Thu, gió đêm Bắc Thành có chút se lạnh.
Bụng của Nhan Tâm lớn hơn Trương Nam Thù một vòng, nhưng không phải sinh đôi, là do thai nhi hơi lớn, bản thân Trương Nam Thù béo lên một vòng, trái lại bụng không lộ rõ bằng Nhan Tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu nói "Cô chỉ béo vào người, Châu Châu Nhi là béo vào con."
Trương Nam Thù không thèm so đo với anh.
Hai ngày trước Tết Trung Thu, cha chồng của Trương Nam Thù phái người đến tìm cô ấy, muốn cô ấy về phủ Tôn ăn Tết Trung Thu, cả nhà đoàn tụ.
Trương Nam Thù không nhận lời ngay, mà nói "Tôi bàn bạc với Hàm Mặc đã."
Đợi tối Tôn Mục trở về, Trương Nam Thù lập tức nhắc đến chuyện này.
Tôn Mục vừa nghe, sắc mặt không đổi, hồi lâu mới hỏi cô ấy "Em muốn đi không?"
"Nếu anh muốn thì chúng ta có thể đi." Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục "Anh không muốn đi."
Trương Nam Thù "Vậy thì không đi nữa "
Tôn Mục khựng lại một chút, lại nói "Nhưng chúng ta có thể đến viện của anh, chị họ và bọn trẻ đều ở đó, gọi cả anh tư của anh nữa."
Hai người họ là vợ chồng, nên quan tâm đến cảm nhận của nhaụ
Trương Nam Thù có thể đến viện của anh ấy đón Tết Trung Thụ
Cô ấy gật đầu "Được."
Tôn Mục lại nói "Anh đi sắp xếp một chút. Em đừng động đậy, đợi anh."
Trương Nam Thù bật cười "Được."
Gần đây, Trương gia quá nhiều việc quá rối ren, Trương Nam Thù lực bất tòng tâm, cô ấy chỉ muốn trốn chạy.
Dù chỉ một khắc cũng tốt.
Thậm chí cô ấy muốn mang the0 cả Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, nhưng lại sợ bên ngoài không an toàn. Thất Bối Lặc có thể sẽ chó cùng rứt giậụ
Tôn Mục đi ra ngoài một chuyến.
Anh ấy về Tôn gia trước, từ chối Tôn Tùng Nhiên, thái độ rất kiên quyết.
"Dù sao nó cũng là con dâụ" Tôn Tùng Nhiên nói "Các con không sống ở nhà, cha không nói gì, bảo nó về ăn cái Tết Trung Thu, chẳng lẽ cũng không được? Trong mắt con còn có người cha này không?"
Tôn Mục bị mắng đến im lặng.
Anh ấy có chút dao động, nhìn Tôn Tùng Nhiên.
Tôn Tùng Nhiên là cáo g͙ià rồi, nhận ra sự buông lỏng của anh ấy, tiếp tục nói "Nó về ăn tết, tɾong nhà dĩ nhiên sẽ không bạc đãi nó, cơm nước đều làm những món nó thích ăn."
Lại nói "Ăn cơm xong các con có thể về."
Tôn Mục "Con suy nghĩ thêm đã."
"Suy nghĩ cái gì?"
"Con thì sẵn lòng ăn với cha bữa cơm, nhưng con không muốn gặp những người tɾong nhà này." Tôn Mục nói.
Tôn Tùng Nhiên "Sao con lại thù dai như vậy?"
"Lão Nhị và lão Ngũ luôn bắt nạt bọn con, cha biết mà. Cha chưa bao giờ trừng phạt bọn họ, cũng không trút giận cho con, thù của con vẫn còn đó, đương nhiên là nhớ." Tôn Mục nói.
Tôn Tùng Nhiên "..."
Anh em Tôn Mục và anh em lão Nhị chẳng có hiềm khích gì lớn, chỉ là hồi nhỏ đánh nhau, anh em nhà ai mà chẳng đánh nhau?