Chương 1470
Đợi đến khi anh ta hiểu ra, anh ta muốn kết hôn với người phụ nữ này, phá vỡ định kiến của mình, thà bị Doãn gia chiếm hời lần nữa thì anh ta đã yêu Doãn Khanh Dung rồi.
Yêu sâu sắc không lối thoát.
Cô ấy lại chết vào ngày thứ hai sau khi anh ta hạ quyết tâm, không cho anh ta thời gian.
"Em đã làm sai rất nhiều chuyện nên ông trời trừng phạt em như thế này." Trương Tri ôm vò rượu, khóc lớn.
Anh ta chịu đủ g͙iày vò rồi.
Doãn Khanh Dung thường xuyên đi vào giấc mơ, khi tỉnh lại sẽ ý thức được cô ấy thật sự không còn nữa.
Dao cùn cứa thịt, mỗi hơi thở đều đau, đau đến kịch liệt.
Trương Tri khóc mệt, gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Anh ta say rồi, cũng ốm rồi, ngay đêm hôm đó sốt cao. Quá gầy, một chút sốt cao nửa ngày trời cũng không hồi phục được, anh ta ốm đến mơ hồ, miệng không ngừng gọi "Tiểu Thất".
Trận ốm này của anh ta, mấy ngày sau mới ngưng sốt tỉnh lại.
Anh ta chính thức nói chuyện với Trương Lâm Quảng "Em muốn rời khỏi Bắc Thành, đi Nam Dương tìm chút việc em không thở nổi. Quân đội và địa bàn của em đều giao cho anh."
Lại nói "Kết minh với Cảnh gia, lật đổ chính phủ dân chủ này, xây dựng lại cái mới."
Trương Lâm Quảng "Anh sẽ cân nhắc."
"Điều kiện anh đi bàn với Cảnh gia." Trương Tri nói.
Anh ta không còn sức lực để tiếp tục nữa.
Doãn Khanh Dung không phải chết g͙ià, không phải chết bệnh, cô ấy chết vì một tai nạn bất ngờ. Trương Tri không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý nào, thậm chí anh ta chưa kịp hết yêu cô ấy, cô ấy đã chết rồi.
Có lẽ mấy năm tiếp the0, thậm chí cả đời này, Trương Tri đều phải sống tɾong đau khổ.
Bắc Thành có từng chút từng chút kỷ niệm về cô ấy.
Khi hoa quế nở, anh ta sẽ nhớ đến dáng vẻ cô ấy thả hoa quế tɾong bồn tắm, cúi người hôn anh ta, mặt trời mọc mặt trời lặn, trời mưa hoa nở, đều có bóng dáng của cô ấy.
Anh ta phải rời khỏi nơi này.
"Để anh ấy đi đi, anh cả, anh ấy gầy đến mức chỉ còn lại xương thôi." Trương Nam Thù nói.
Trương Lâm Quảng đồng ý.
Trương Tri hận không thể rời đi ngay tɾong đêm.
Anh ta nói muốn đi, hôm sau đã thu dọn gần xong, mang the0 vài phó quan thân tín và tiền bạc của mình xuống phía Nam.
Anh ta đến Cảng Thành, nơi mà Doãn Khanh Dung vốn dĩ muốn đến.
Thậm chí anh ta còn nghĩ "Nếu cô ấy còn sống, chúng mình cùng đi thì tốt biết bao."
Tuy nhiên, trên đời không có thuốc hối hận.
Anh em Trương gia đã vượt qua màn kịch tranh g͙iành gia sản sau khi cha qua đời, quân đội phần lớn đã thuộc về Trương Lâm Quảng.
Uy vọng của Trương Lâm Quảng không phải tự nhiên hình thành, mà là sự trù tính của anh ta tɾong hơn một năm qua khiến các em, các tướng lĩnh tâm phục khẩu phục.
Trương Nam Thù cũng đang cân nhắc giao quân đội cho anh ta, để anh ta tiếp tục kết minh với Cảnh thị, lật đổ phủ Tổng thống bù nhìn ở Bắc Thành.
"Anh muốn đi the0 anh cả em, tìm một tiền đồ tɾong quân đội, hay là muốn cùng em đi Cảng Thành? Đương nhiên không phải bây giờ. Một thời gian nữa, đợi anh hai em hồi phục lại, con em cũng tròn một tuổi. Em dự định ra nước ngoài du học, sau đó đến Cảng Thành sống." Trương Nam Thù bàn chuyện này với Tôn Mục.
Tôn Mục cười nói "Thế nào cũng được."