⬅ Trước Tiếp ➡

"Vì chỉ có lần đó là tình cờ đi mua áo lông cùng anh em các người thôi." Tôn Mục nói.
Từ Đồng Nguyệt "..."
Cô ta không tiện tiếp tục nói chuyện áo lông nữa.
Hai người nói chuyện dăm ba câu nhạt nhẽo, Từ Đồng Nguyệt còn nhắc đến Trương Nam Thù.
"Cô ấy có làm anh giận không?" Từ Đồng Nguyệt hỏi.
Tôn Mục "Không đâu, tính tình Nam Thù khá tốt."
"Cũng chỉ có anh mới nói tính tình cô ấy tốt, ai mà chẳng biết Trương Tam tiểu thư cao ngạo tự phụ, khó chiều chứ?" Từ Đồng Nguyệt không nhịn được nói.
Tôn Mục nghiêm mặt "Đồng Nguyệt, xin cô đừng trước mặt tôi công kích vợ tôi "
Từ Đồng Nguyệt hơi sững sờ.
Lúc này, Từ Hạc Đình đi ra.
Ba người họ chọn một quán cà phê, mỗi người tự lái xe đi, xe của Tôn Mục dẫn đường phía trước.
Từ Đồng Nguyệt im lặng không nói gì.
Từ Hạc Đình hỏi cô ta "Sao tự nhiên lại không vui?"
Từ Đồng Nguyệt quay đầu nhìn ra cửa sổ, không trả lời.
"Kể anh nghe xem? Vừa nãy ra khỏi cửa còn vui vẻ lắm mà." Từ Hạc Đình cười nói.
Từ Đồng Nguyệt im lặng hồi lâu mới nói "Anh cả, có phải Hàm Mặc nảy sinh tình cảm với Trương Nam thù rồi không?"
"Đâu đến mức đó? Loại tiểu thư đỏng đảnh như Trương Nam Thù, ai mà có kiên nhẫn hầu hạ cô ta? Hàm Mặc không phải loại người tham lam phú quý như vậy." Từ Hạc Đình nói.
"Em thấy không bình thường." Từ Đồng Nguyệt nói "Mỗi lần nhắc đến Trương Nam Thù, anh ấy đều bảo vệ cô ta. Anh ấy chưa bao giờ nói cô ta không tốt."
Từ Hạc Đình cười nói "Đó là vì con người Tôn Hàm Mặc có nhân phẩm. Cậu ấy chính là người khuôn phép, đoan chính như vậy."
"Em không thấy đoan chính là không tốt. Người như anh ấy tuy không đủ linh hoạt nhưng quả thực đáng tin cậy." Từ Đồng Nguyệt nói.
Từ Hạc Đình "Cậu ấy quả thực khá tốt. Trương Nam Thù lại là vợ cậu ấy, cậu ấy chắc chắn không muốn tự hạ thấp mình."
"Anh cả, anh nói xem, anh ấy và Trương Nam Thù đã làm vợ chồng thật chưa?" Từ Đồng Nguyệt đột nhiên hỏi.
Từ Hạc Đình "..."
Anh ta không biết trả lời câu hỏi này thế nào.
The0 lý mà nói, với tính cách không biết nịnh nọt phụ nữ của Tôn Mục, anh ấy chắc sẽ không chiều the0 Trương Tam tiểu thư, mà Trương Tam tiểu thư lại kiêu ngạo.
Nói không chừng hai người thật sự chưa từng chung phòng.
Nhưng chuyện vợ chồng trẻ, ai mà nói chắc được?
"Anh cả, từ nhỏ em đã thích anh ấy, anh ấy nên kết hôn với em." Từ Đồng Nguyệt lại nói "Anh ấy cưới Trương Nam Thù là mệnh lệnh của Trương soái, anh ấy cũng sẽ nhận được lợi ích từ việc đó. Hai người họ, chắc chỉ là mỗi bên lấy thứ mình cần, sẽ không làm vợ chồng thật đâu, đúng không? Anh ấy sẽ không động lòng với Trương Nam Thù đâụ"
Từ Hạc Đình "Em về mọi mặt đều ưu tú hơn Trương Nam Thù, cậu ấy yêu mến em mới là bình thường."
"Em nhìn không thấu anh ấy." Từ Đồng Nguyệt thở dài "Rốt cuộc anh ấy có yêu em không?"
"Nếu cậu ấy không yêu em thì em tính sao?" Từ Hạc Đình hỏi.
Từ Đồng Nguyệt "Trong lòng em luôn có anh ấy, đổi là ai cũng không được. Em chỉ muốn có được anh ấy."
"Nếu đã như vậy thì cậu ấy có yêu em hay không quan trọng lắm sao? Đàn ông đôi khi thiếu sợi dây thần kinh này, ai cũng như nhau cả. Tự em thích là được." Từ Hạc Đình nói.
Một hồi lâu sau, Từ Đồng Nguyệt ừ một tiếng.


⬅ Trước Tiếp ➡