“Tiện…. Tiện nhân!” Ôn Hinh Nhã hung ác trừng mắt nhìn bà ta, hận không thể nhào lên ăn thịt bà ta, uống máu, rút gân, lột da, lóc xương, giết chết bà ta, vậy mà bà ta dùng phương thức phát rồ này để trả thù mẹ, đơn giản chết vạn lần cũng không hết tội.
Hạ Như Nhã ngồi xổm xuống trước mặt cô dịu dàng nói: “Đúng rồi, quên nói cho cô, tôi sẽ lập tức kết hôn với Tĩnh Nam, Hinh Nhã… Cô sẽ chúc phúc cho tôi chứ!”
“Tĩnh…. Tĩnh Nam!” Trong đầu Ôn Hinh Nhã đột nhiên hiện lên người đàn ông anh tuấn như ngọc kia, đúng rồi…. Anh ta đã sớm là vị hôn phu của Hạ Như Nhã.
Giọng Hạ Như Nhã mang theo sự mềm mại như an ủi tâm hồn, cũng réo rắt như ngày thường: “Hinh Nhã, thật ra tôi vẫn luôn cảm ơn cô, bởi vì toàn bộ thứ tôi có được đều thuộc về cô, cho nên cô yên tâm, tôi sẽ sống thật tốt, sẽ rất hạnh phúc, về một phần liên quan đến cô kia…” Hạ Như Nhã đột nhiên lấy ra một cây kim tiêm, mạnh mẽ cắm lên cánh tay Ôn Hinh Nhã: “Cho nên… Cô cứ… yên tâm đi thôi! Nhớ ở trên trời chúc phúc cho tôi và Tĩnh Nam.”
Ma túy được tiêm vào, ý thức Ôn Hinh Nhã trở nên mơ hồ, bóng đèn trong phòng khách biến thành nhiều màu, cô nghiến răng nghiến lợi, gian nan gào lên: “Các người hủy hoại tất cả của tôi, tôi có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho các người…”
Ngày này, cô chủ nhà họ Ôn bởi vì tiêm quá liều ma túy với độ tinh khiết cao nên suy tim mà chết.
…….
1: Sống lại
Ôn Hinh Nhã đau đầu muốn nứt, vô ý thức duỗi tay đè lên trán mình, cồn gây mê tức khắc xông lên đại não, cô mạnh mẽ lắc đầu hai cái, ý thức dần dần rõ ràng, tiếng DJ đinh tai nhức óc, nhảy múa rối loạn, ánh đèn Mg lúc sáng lúc tối, giống như một cơn ác mộng vươn móng vuốt làm toàn bộ thế giới của cô tan tành tành mảnh nhỏ.
Đại não trướng đau khiến dạ dày của Ôn Hinh Nhã đảo lộn một trận, cô che miệng điên cuồng vọt vào toilet, bám lên bồn rửa mặt nôn ra, nôn một bụng đồ ăn, nước chua, dịch dạ dày, mật vàng cũng nôn ra, cả người cô nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô mở vòi nước không ngừng rửa mặt, muốn cho đại não hỗn loạn của mình tỉnh táo hơn một ít.
Sau khi tỉnh táo, cô không khỏi nghĩ tới một vấn đề, không phải cô đã chết rồi sao?
Cô chậm rãi ngẩng đầu, trên tấm gương trước bồn rửa tay phản chiếu một gương mặt sạch sẽ, non nớt và xinh đẹp, gương mặt này chưa bị đủ loại màu sắc của lớp trang điểm đậm làm ô nhiễm, đôi mắt phượng kia của cô cũng không hãm sâu xuống bởi vì hút thuốc phiện, dưới mắt không có quầng thâm nặng nề phải dùng lớp trang điểm đậm với có thể che giấu, hai mắt trong trẻo hiện lên tia sáng, cũng không u ám không ánh sáng bởi vì uống rượu lâu ngày, mái tóc dài bên hông kia cũng không bị cắt đi, nhuộm thành màu lông sư tử.
Mọi thứ giống như trở lại lúc ban đầu!
Hai tay Ôn Nhã Hinh run rẩy vuốt ve mặt mình, cảm xúc non mịn bóng loáng như vậy chỉ thuộc về thiếu nữ.
Cô giống như phát điên lao ra khỏi toilet, giữ lấy một nhân viên phục vụ hỏi: “Ngày nào năm nào tháng nào?”
Nhân viên phục vụ trợn mắt, giống như nhìn bệnh tâm thần mà nhìn cô: “Ngày 28 tháng 3 năm 2010.”
Năm 2010, đó là thời điểm cô mười lăm tuổi mới trở lại nhà họ Ôn!
Cô trọng sinh về năm mười lăm tuổi sao?
Ôn Hinh Nhã không dám tin tưởng, giống như điên vọt vào đám người, duỗi tay kéo lấy một người phụ nữ đang nhảy trong sàn nhảy: “Hôm nay là ngày nào năm nào tháng nào?”
Người phụ nữ kia đẩy tay cô ra: “Bệnh thần kinh, ngày 28 tháng 3 năm 2010.”
Lại là ngày 28 tháng 3 năm 2010.
Hôm nay là ngày nào năm nào tháng nào?”
Hôm nay là ngày nào năm nào tháng nào?”
Ôn Hinh Nhã không ngừng hỏi, người trong quán bar đều coi cô trở thành kẻ điên, nơi cô đi đến nhất định đám người sẽ tản đi.
Cô thật sự sống lại năm mười lăm tuổi ấy!
Cô không hề thất thân khi chưa vị thành niên, không hút thuốc phiện, không bị người bỏ thuốc quay video NP, mọi bi kịch còn chưa bắt đầu.
Ôn Hinh Nhã cảm thụ được sức sống thanh xuân mà cơ thể này phát ra, đây là chuyện năm mười lăm tuổi ấy cô chưa từng cảm nhận được, cô vừa khóc vừa cười, ông trời có mắt, cô trở lại lúc mười lăm tuổi, cô còn có cơ hội làm lại cuộc đời, đời này cô phải sống vì chính mình.
Trong lúc hoảng hốt, Ôn Hinh Nhã nhìn thấy một người đàn ông trong đám người bước tới phía cô, cô đột nhiên trợn mắt, người đàn ông này có hóa thành tro cô cũng nhận ra.
Là hắn… đã hủy hoại mọi thứ của cô, bắt đầu kiếp sống bi kịch mười năm tới của cô!
Cô nghĩ hôm nay Hạ Như Nhã đến nhà họ Ôn thăm ông bà cụ Ôn, người nhà họ Ôn đều vây quanh Hạ Như Nhã, mà cô giống như tên ăn trộm đi trộm hạnh phúc của người khác, trốn ở một bên hâm mộ ghen ghét.
Nhìn thấy Hạ Như Nhã cao quý ưu nhã, lại nhìn mình thô tục ngang ngược, cô tự nhiên sinh ra một loại cảm giác xấu hổ tự ti.
Sau đó ngẫu nhiên gặp phải Hạ Như Nhã trong vườn hoa, Hạ Như Nhã dùng vẻ cao quý ưu nhã của mình tô thêm sự tầm thường của cô, thậm chí mở miệng nhục nhã cô: “Chẳng qua là một con chim sẻ bay lên cành cao, thật sự cho rằng mình biến thành phượng hoàng chắc.”
Cô mười lăm tuổi, tính cách nóng nảy, bướng bỉnh khó thuần, làm sao chịu được người khác nhục mạ như thế, cho nên mất lý trí nổi lên xung đột với Hạ Như Nhã, ai biết được Hạ Như Nhã đột nhiên rơi xuống nước, bị người làm nhà họ Ôn nhìn thấy, ầm ĩ khiến từ trên xuống dưới nhà họ Ôn đều biết, ông nội quở trách cô bướng bỉnh khó thuần, bà nội mắng cô tâm địa ác độc, ba hối hận sinh ra đứa con gái này.
…….
2: Sống lại
Cô dùng sự âm hiểm ác độc của mình làm nổi bật lên sự dịu dàng ưu nhã của Hạ Như Nhã.
Lúc này Ninh Thư Thiến và Ôn Du Nhã ra vẻ tốt bụng với cô, cô mười lăm tuổi đơn thuần không hề tâm cơ, đương nhiên cảm động không thôi, sau đó em gái con mẹ kế Ôn Du Nhã dẫn cô ra ngoài giải sầu, liền đi vào quán bar này cuối cùng bởi vì say rượu nên thất thân.
Cô bị chụp ảnh nude, người đàn ông kia uy hiếp cô, muốn của cô năm mươi vạn, cô mới vừa trở lại nhà họ Ôn, lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, cuối cùng nháo tới chỗ ông bà nội, cũng chính từ lúc ấy, bà nội đối với cô chỉ có chán ghét, còn ông nội tràn đầy hy vọng về cô cũng biến thành thỉnh thoảng quan tâm.
“Ha ha! Cô bé, một buổi tối bao nhiêu tiền thế, đi không! Cùng ông đây thuê phòng, nhất định ông đây sẽ làm em dục tiên dục tử.” Đột nhiên cơ thể của cô bị người đàn ông kia ôm lấy từ phía sau, miệng người đàn ông ghé vào tai cô vừa hôn vừa ngửi, mùi rượu xen lẫn mùi hôi nách làm cho dạ dày cô đảo lộn một hồi!
Trong mắt Ôn Hinh Nhã hiện lên oán hận thấu xương, đôi mắt đỏ lừ vì uống rượu lóe lên tia sáng tàn nhẫn khát máu, cô duỗi tay bắt lấy cánh tay đang ôm eo cô của tên đàn ông, cầm một ngón tay dùng sức vặn một cái.
“Á!” Tiếng kêu thảm thiết giống như giết heo không tạo nên nổi một gợn sóng trong quán bar với tiếng DJ đinh tai nhức óc.
Ôn Hinh Nhã xoay ngược lại một cái, dùng một chân đá tên đàn ông kia ngã xuống đất, nhấc chân đè lên giữa hai chân tên đàn ông đó, cười khẩy nói: “Muốn tìm chết, tôi thành toàn anh, tôi nhất định sẽ cho anh nếm thử tư vị “đau trứng” là thế nào.”
Tên đàn ông cảm nhận sức lực giữa hai chân càng ngày càng tăng, lập tức tỉnh rượu hơn phân nửa, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, trên trán đổ đầy mồ hôi, dùng động tác tàn nhẫn báo đạo như vậy, hiển nhiên chính là một tấm ván sắt: “Tôi, tôi không dám, không dám…Xin cô buông tha cho tôi….”